Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Nghiêm đứng bên cạnh nhìn mà thót tim, yếu ớt nói: “Cửu gia, tôi, tôi sẽ đi nhắc nhở cô nhân viên vệ sinh mới đến kia ngay, cô ấy chắc chắn là người mới nên không hiểu quy tắc!”

Nói xong, anh lập tức ra ngoài gọi người.

“Cái cô kia!”

Máy hút bụi trong tay Nguyễn Điềm Điềm vẫn đang “ù ù” kêu, cô còn đeo tai nghe, miệng còn lẩm bẩm hát, càng không nghe thấy Lý Nghiêm đang nói gì.

“Này!”

Lý Nghiêm thấy vậy, cả người gần như sụp đổ.

Anh bước đến trước mặt cô, nói: “Cô làm sao vậy? Ngày đầu tiên vào làm cô không đọc quy tắc nhân viên à?”

Thế nhưng, từ góc nhìn của Nguyễn Điềm Điềm, cô chỉ thấy Lý Nghiêm đang làm đủ các cử chỉ kỳ quặc, miệng anh ta mấp máy, cô không nghe thấy anh ta nói gì.

Cô chớp chớp mắt, chỉ nói: “Trợ lý Lý, anh cản đường tôi làm việc rồi.”

Lý Nghiêm đang tức giận, vì phẩm chất nghề nghiệp lâu năm mà theo bản năng nói: “Ồ, xin lỗi.”

Nói xong liền nghiêng người nhường đường.

Đợi nhìn Nguyễn Điềm Điềm kéo máy hút bụi “ù ù ù” rời đi, anh ta mới chậm nửa nhịp phản ứng lại…

Vừa nãy anh ta khách sáo nhường đường làm gì chứ?

Cô nhóc này đúng là một cỗ máy gây tiếng ồn, đi đến đâu là tiếng ồn theo đến đó.

Lý Nghiêm sợ Bạc Cửu gia sẽ nổi giận vì giờ nghỉ trưa… đành phải đuổi theo Nguyễn Điềm Điềm.

Phải biết rằng khi Cửu gia buồn ngủ, tính tình anh ta cực kỳ nóng nảy.

Ngay cả ông nội của Cửu gia cũng không dám trách mắng hay dạy dỗ anh ta khi anh ta buồn ngủ…

“Cái này, cái này cô đợi một chút!”

Lý Nghiêm vội vàng giật lấy máy hút bụi từ tay Nguyễn Điềm Điềm.

Khoảnh khắc nó tắt, cả văn phòng Tổng giám đốc lập tức trở nên yên tĩnh.

Lý Nghiêm ngoáy ngoáy tai, cũng cảm thấy tai mình cuối cùng cũng được thanh tịnh.

Nguyễn Điềm Điềm tháo tai nghe ra: “Trợ lý Lý, anh có chuyện gì à?”

“Chị đại, cô mới đến không xem sổ tay nhân viên vệ sinh à? Trong giờ làm việc và giờ nghỉ trưa cấm sử dụng các công cụ dọn dẹp gây tiếng ồn quá lớn, sẽ làm ồn đến Cửu gia làm việc.”

Nguyễn Điềm Điềm ngạc nhiên “à” một tiếng: “Không có… không có sổ tay nhân viên nào cho tôi cả.”

Dù đeo khẩu trang, nhưng giọng nói và ánh mắt cô không giấu được vẻ ấm ức.

Lý Nghiêm lại bị ánh mắt cô đánh bại.

Anh ta chỉ có thể thầm đảo mắt, nói: “Lát nữa tôi sẽ bảo Tiểu Vu mang đến cho cô, bây giờ, mau cất cái dụng cụ này đi!”

Nguyễn Điềm Điềm cúi đầu nhỏ, kéo máy hút bụi đi.

Cái công ty lớn thế này, ngay cả dụng cụ dọn dẹp cũng kém cỏi đến vậy, còn dám hung dữ sao?

Trợ lý Tiểu Vu mang theo sổ tay nhân viên vệ sinh chạy đến, cười gượng giải thích: “Xin lỗi, hôm qua bận quá nên quên mất.”

Nguyễn Điềm Điềm lắc đầu.

“Cái máy hút bụi này và mấy dụng cụ gây tiếng ồn lớn khác, phải đợi Tổng giám đốc Bạc của chúng ta đi rồi mới được dùng, tuyệt đối đừng để anh ấy nghe thấy tiếng ồn, anh ấy nghe rồi sẽ bực bội lắm đó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nghe lời Tiểu Vu nói, Nguyễn Điềm Điềm tò mò chớp mắt, hỏi: “Bực bội đến mức nào ạ?”

Tiểu Vu thấy cô tò mò như vậy, nhìn quanh một lượt, rồi mới lén lút ghé vào tai Nguyễn Điềm Điềm nói: “Không rõ lắm, nhưng mà có thể g.i.ế.c người đó.”

Nguyễn Điềm Điềm toàn thân cứng đờ.

Đáng sợ đến thế sao?

Trời ơi đất hỡi!

Năm giờ chiều.

Nguyễn Điềm Điềm thò đầu ra khỏi phòng dụng cụ, xác nhận toàn bộ người trong văn phòng Tổng giám đốc đã về hết, đặc biệt là nhìn thấy Lý Nghiêm vui vẻ vừa huýt sáo vừa tan làm.

Cô gọi: “Trợ lý Lý, anh tan làm rồi ạ?”

Lý Nghiêm gật đầu: “Văn phòng Cửu gia cũng cần dọn dẹp, nhưng cô không được động vào bất cứ thứ gì của anh ấy, biết không?”

Nguyễn Điềm Điềm gật đầu.

Xem ra muốn làm nhân viên vệ sinh ở đây cũng không dễ dàng.

Nguyễn Điềm Điềm cầm dụng cụ dọn dẹp, rón rén đẩy cửa văn phòng…

“Có ai không ạ?” Cô cẩn thận gọi một tiếng.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Xác nhận không có ai, cô mới đường hoàng bước vào.

Cô quét mắt nhìn tình hình xung quanh, rồi mới cầm máy hút bụi lần nữa tạo ra tiếng ồn chói tai.

Khi không đeo tai nghe, cô mới thực sự cảm nhận được thế nào là tiếng ồn.

Cô nhét tai nghe vào, vừa mới khởi động máy hút bụi, vừa bắt đầu công việc, vừa mới nhấc chân thì đã bị một người nắm lấy cổ áo.

Một luồng khí lạnh mạnh mẽ xộc tới phía sau.

Lạnh đến mức cô rùng mình, cứng đờ người quay đầu lại...

--- Chương 35 ---

Nguyễn Điềm Điềm quay đầu lại, vừa lúc đối diện với một đôi mắt sâu thẳm.

Người đàn ông đó xách cô như xách một bao tải, ghét bỏ ném cô sang một bên, giọng nói lạnh lùng xen lẫn sự mất kiên nhẫn: “Ai cho phép cô vào văn phòng của tôi?”

Sau khi Nguyễn Điềm Điềm đặt chân xuống đất, cô ngây người.

Cô nhìn anh, thử dò xét nhìn đi nhìn lại, xác nhận anh thật sự dường như không nhận ra mình?

Nhận ra điều này, khóe miệng dưới chiếc khẩu trang của cô vui vẻ cong lên.

“Dạ, xin lỗi sếp ạ, em vào dọn dẹp vệ sinh.”

Để không bị anh phát hiện, cô cố ý giả giọng cho thật the thé chói tai.

Chỉ cần cô giả vờ không giống mình, anh sẽ không nhận ra đâu nhỉ!

Nguyễn Điềm Điềm thầm cười trộm trong lòng.

Kết quả, cô chỉ nhận được cái lườm khó chịu của Bạc Dực Hàn.

Sự khó chịu của anh ta như muốn viết rõ lên mặt, toàn thân đều toát ra vẻ anh ta đang không vui, tốt nhất đừng chọc vào anh ta.

Nguyễn Điềm Điềm im lặng nuốt những lời định nói vào bụng, “Em, em, em ra ngoài ngay đây!”