Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyễn Điềm Điềm vừa mới ký một chữ, đột nhiên nhớ ra, ngẩng đầu, “Đại thúc, nhưng chúng ta không thể tùy tiện cho người trong công ty biết mối quan hệ của chúng ta đâu nhé.”
“Ừm…”
Yết hầu người đàn ông khẽ chuyển động, lười biếng không muốn dây dưa vào vấn đề như vậy.
Tùy cô vậy.
Nguyễn Điềm Điềm vui vẻ ký xong tên, đưa cho anh.
Ai ngờ, chuyện ký hợp đồng như thế này bình thường sao có thể là đích thân ông chủ gọi đến ký chứ.
“Vậy… em…”
“Lý Nghiêm.” Bạc Dực Hàn gọi Lý Nghiêm vào.
Lý Nghiêm chỉ cảm thấy trên trán mình viết năm chữ lớn “Trợ lý đại xui xẻo”, anh ta vội vàng đáp lời, xách túi mua sắm đi vào, “Thiếu… khụ khụ, cô Nguyễn, cô đi theo tôi, vị trí làm việc của cô ở bên ngoài.”
Bên ngoài văn phòng ông chủ có một văn phòng nhỏ, bình thường đều do Lý Nghiêm trấn giữ, hôm nay…
Anh ta vinh dự nhường vị trí này cho thiếu phu nhân.
Đồng thời, anh ta còn đưa túi mua sắm, “Cái này, là trang phục của trợ lý ông chủ chúng ta, cô nhớ đi thay.”
Nguyễn Điềm Điềm kinh ngạc: “Công ty các anh còn có đồng phục sao?”
Lý Nghiêm đầy vạch đen trên trán, “Không… không phải, là Cửu gia nói thấy cô mặc quá đơn giản, không hợp để đi cùng anh ấy đàm phán thương vụ, nên bảo tôi đi mua đó.”
Nguyễn Điềm Điềm “ồ” một tiếng.
Cô cầm quần áo mới đi thay.
Lý Nghiêm lau mồ hôi lạnh trên trán, thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
Đúng là Cửu gia có khác, miệng nói một đằng làm một nẻo hoàn toàn.
Trước đây Cửu gia còn nói thiếu phu nhân này chỉ là một vật trang trí, một công cụ để an ủi tâm trạng của ông cụ, ha? Giờ thì, vừa để người ta làm trợ lý, lại vừa mua quần áo cho người ta…
Bộ quần áo đó, không phải anh ta đi chọn đâu, là chính Cửu gia tự tay chọn đấy!
Chương 44: Điềm Điềm, sau này ai ức h.i.ế.p con thì nói với tứ cậu đây
Nguyễn Điềm Điềm thay bộ vest công sở màu hồng dành cho giới trí thức.
Bộ quần áo này mặc trên người cô, quá đỗi… đáng yêu.
6. Để không trông có vẻ đáng yêu đến vậy, Nguyễn Điềm Điềm đặc biệt buộc gọn mái tóc dài của mình lên, trông có vẻ năng động hơn.
Thế nhưng vẫn không thể át đi gương mặt của cô, quả thật quá non nớt.
Người khác mặc vest là khí chất nổi bật, còn cô mặc vest lại mềm mại đáng yêu, không giống người làm công sở, mà giống một cô bé vừa tốt nghiệp đang cố gắng hòa nhập vào giới xã giao của người lớn.
Cô bước ra khỏi cửa, hỏi Lý Nghiêm: “Trợ lý Lý, gu thẩm mỹ của anh…”
Lý Nghiêm không nhịn được giơ ngón cái lên cho cô: “Gu thẩm mỹ của tôi tốt lắm đúng không?”
Nói cách khác, là gu thẩm mỹ của Cửu gia rất tốt!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bộ vest quần hồng này mặc trên người thiếu phu nhân, thật sự rất hợp.
Nguyễn Điềm Điềm lại lấy ra một chiếc túi LV từ túi mua sắm, hỏi: “Vậy cái túi này, có phải anh đưa nhầm người rồi không ạ?”
Lý Nghiêm hắng giọng nói: “Cửu, Cửu gia nói cho cô mượn, sau này sẽ trả lại anh ấy, nói là sau này cô ra vào công ty và những nơi công cộng đều phải dùng cái này, đừng làm mất mặt tập đoàn Bạc.”
---《Khẽ Dỗ Dành Nhóc Mít Ướt Mềm Mại Ngốc Nghếch》 Chương 48 ---
Nguyễn Điềm Điềm nhìn chiếc túi sang trọng đắt tiền này, rồi nhìn lại bộ quần áo trên người mình, từ từ gật đầu.
Từ tận đáy lòng, cô vẫn có thể hiểu được.
Dù sao Đại thúc cũng là ông chủ lớn, cô là trợ lý của anh, đương nhiên không thể để anh mất mặt.
…
Đoàn làm phim bắt đầu quay.
Khi Nguyễn Điềm Điềm đến đoàn làm phim, cảnh quay kia đã hoàn thành.
Mọi người đều vây quanh nữ chính khen ngợi cô ấy là thiên tài khi quay một lần là xong.
Dung Tiểu Nhã đứng đó cười dịu dàng.
“Trời ơi, tôi nghe nói Cửu gia của nhà họ Bạc đã đặc biệt đầu tư vào bộ phim này, xem ra vị Cửu gia Bạc đó có thể đã để ý đến cô?” Lúc này, người quản lý chạy đến thì thầm hỏi Dung Tiểu Nhã.
Nụ cười trên mặt Dung Tiểu Nhã lập tức cứng lại.
Cô ấy nhìn quanh một lượt, rồi kéo người quản lý nói: “Chị Lưu, sao em dám chứ, em có quen biết Cửu gia Bạc đâu.”
Hơn nữa, chẳng phải mọi người đều nói Cửu gia Bạc vừa xấu xí vừa béo phì, là một lão già đáng sợ và tàn nhẫn, một tay che trời ở Đế Đô, ai dính vào người này thì kẻ đó xui xẻo sao.
Sao cô ấy vừa nghe đến Cửu gia Bạc lại không kìm được run rẩy cả người.
Người quản lý trừng mắt nhìn cô ấy: “Cô cái đồ ngu ngốc này, Cửu gia Bạc là tư bản, có tư bản thì cô mới có chỗ đứng!”
Cô ấy nói với Dung Tiểu Nhã: “Ngày nào đó nếu Cửu gia Bạc thật sự muốn gặp cô, muốn cô đi ăn một bữa cơm gì đó với anh ấy, cô phải thể hiện thật tốt.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Mặt Dung Tiểu Nhã trắng bệch.
Cô ấy run lẩy bẩy, đâu dám nghĩ tiếp.
Họ nói chuyện khá nhỏ, nhưng Nguyễn Điềm Điềm vẫn nghe thấy.
Nguyễn Điềm Điềm đứng không xa, nghe thấy lời họ nói, nhất thời cảm thấy trong lòng có chút khó chịu.
Thì ra Đại thúc…
Đã để ý đến Dung Tiểu Nhã này!
Nếu không thì sao lại đầu tư chứ, nếu không thì sao lần trước tuyển diễn viên lại chạy đến, hôm qua còn đích thân đến đoàn làm phim, tất cả đều là lý do, dùng cô làm bình phong thôi!
Nguyễn Điềm Điềm lắc đầu, không đúng không đúng, nếu Đại thúc đã để ý đến người khác…
Dù sao cũng quen biết một lần, nếu anh ấy thật sự cần cô giúp, cô ra chút sức cũng không sao.
Trong lúc cô tự an ủi mình, trong lòng vẫn có chút không thoải mái.