Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơ hội tốt như vậy, anh ta nên để hai người họ đi hẹn hò mới phải…

Ánh mắt Bạc Dực Hàn quét về phía Nguyễn Điềm Điềm.

Nguyễn Điềm Điềm đang ngồi thẳng tắp, mắt không liếc ngang liếc dọc, cảm nhận được ánh mắt của Anh quét qua, cô khẽ nhếch môi: “Tôi muốn về thay quần áo!!!”

Ý là, anh muốn đi đâu thì đi, đừng có lôi tôi theo, tôi muốn về Bạc gia ngủ một giấc thật đã.

Người đàn ông gật đầu như thể đã hiểu.

“Đi Tần Chấn Loan.”

“???” Anh, hình như tôi không nói đi Tần Chấn Loan mà.

Nhà họ Nguyễn.

Nguyễn Trấn Thành và Nguyễn Vân Vân được người giúp việc dìu ra khỏi hồ nước, sau đó hai cha con vội vàng lên lầu thay quần áo.

Phu nhân của Nguyễn Trấn Thành, Triệu Tiểu Doanh, thấy tình hình không ổn, vội vàng bảo quản gia đưa khách về, tránh để chuyện ầm ĩ.

Nếu các khách khứa biết Cửu gia Bạc đã ra tay hôm nay, họ chắc chắn sẽ nghĩ rằng nhà họ Nguyễn và nhà họ Bạc không còn khả năng hợp tác nữa, mà phần lớn họ đến dự tiệc sinh nhật này đều là vì nhà họ Bạc.

--- 《Nhẹ nhàng dỗ dành bánh bèo nhỏ mít ướt》Chương 54 ---

Chuyện hôm nay, vẫn nên cố gắng giảm thiểu ảnh hưởng đến mức thấp nhất.

Lúc này, Nguyễn Vân Vân đã thay quần áo xong đang trừng mắt nhìn mình trong gương.

Nhớ lại tên “vệ sĩ” bảo vệ Nguyễn Điềm Điềm, cô ta có chút uất ức.

Thực sự không nuốt trôi được cục tức này, cô ta đột nhiên kéo cửa ra đi tìm Nguyễn Trấn Thành, “Bố, lần trước bố chẳng phải nói chỉ cần có thuốc là có thể khống chế được Nguyễn Điềm Điềm sao? Sao hôm nay nó lại ngang ngược thế!”

“Con quái vật đó dựa vào cái gì?”

Nguyễn Trấn Thành trong lòng cũng có lửa giận, nghe con gái chất vấn, cũng cau mày: “Bố cũng thắc mắc, con Nguyễn Điềm Điềm này đã lâu không đến tìm bố lấy thuốc, nó nhịn được sao? Cơn đau đó còn khó chịu hơn cả sinh con.”

Ông ta cuối cùng, lại nhấn mạnh một câu: “Không được, bố phải đi hỏi tiến sĩ Tiêu, cái sản phẩm thất bại này!”

Tần Chấn Loan.

Nguyễn Điềm Điềm bước vào biệt thự, Quản gia Hà, người không thích cô lắm, mang theo một bộ váy liền thân mới tinh.

“Thiếu phu nhân, cô đã về rồi, cô mau đi thay quần áo đi.”

Nguyễn Điềm Điềm nhận lấy chiếc váy liền thân.

Lại là màu hồng.

Lần trước chiếc áo vest hồng mà Lý Nghiêm đưa cô còn có thể hiểu được, lần này quản gia đưa chiếc váy liền thân màu hồng… ???

Anh chắc không có thời gian rảnh để chọn màu quần áo cho cô.

Vậy nên, khả năng cao là do Quản gia Hà tự chọn.

Nguyễn Điềm Điềm khẽ nhếch môi cười, “Cảm ơn.”

Cầm váy đi vào phòng thay.

Lần trước phòng cô ở tầng một, nên cô nhẹ nhàng quen thuộc đi xuống tầng một.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Quản gia Hà lập tức đi tới hỏi: “Thiếu gia, hôm nay ngài có dùng bữa với Thiếu phu nhân ở Tần Chấn Loan không? Ngài muốn ăn gì, tôi sẽ đi bảo nhà bếp làm ngay.”

Bạc Dực Hàn định nói tùy tiện, nhưng nghĩ đến cô gái nhỏ vừa rồi bị ngã xuống hồ nước, thần sắc khẽ dừng lại nói: “Làm vài món mà con gái thích ăn.”

Bác Hà: “À???”

“Tiện thể nấu canh gừng.”

Thứ con gái thích ăn là gì???

Câu hỏi này thực sự làm khó Bác Hà, ông quay đầu nhìn con gái mình đang đứng ở góc phòng, lập tức hiểu ý ra hiệu cho Hà Tiểu Hoan.

“Tiểu Hoan, con cũng là con gái, con gái các con thích ăn gì?”

Hà Tiểu Hoan vốn đã một vạn lần không phục Nguyễn Điềm Điềm, đột nhiên nghe thấy lời này, trong đôi mắt phượng lập tức lóe lên tia gian xảo, đáy mắt ẩn chứa ý đồ xấu.

“Con gái á, Bố, bố cũng biết mà, thích ăn sầu riêng, bún ốc, còn có… à đúng rồi, đậu phụ thối mấy món nặng mùi này.”

Quản gia Hà trừng mắt nhìn cô ta, “Con đừng có nói bậy.”

“Con nói thật đó.”

Lúc này Bạc Dực Hàn đã đi rồi.

Hà Tiểu Hoan kéo Quản gia Hà nói: “Bố, bố cứ bảo người làm đi, xem Thiếu phu nhân có thích ăn không, con dám chắc, Thiếu phu nhân chắc chắn sẽ thích ăn.”

Miệng thì gọi Thiếu phu nhân, nhưng trong lòng lại khinh thường.

Cô ta cá là Nguyễn Điềm Điềm chắc chắn sẽ bị Cửu gia đuổi ra khỏi nhà không quá một tuần.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Nguyễn Điềm Điềm thay chiếc váy liền thân màu hồng, kích cỡ hoàn toàn vừa với cô, mặc trên người cô, càng khiến cô trông ngây thơ hơn.

Cô ôm lấy khuôn mặt mềm mại đáng yêu của mình, ra sức làm các kiểu mặt quỷ trong gương.

Tại sao họ đều nghĩ cô thích đồ màu hồng nhỉ?

Haizzz~~~

Cô mở cửa đi ra, vừa vặn nhìn thấy Anh đang ngồi trên ghế sofa, đôi chân dài của anh thực sự không có chỗ đặt trên chiếc sofa.

Anh cụp mắt nghịch điện thoại, ngón tay thon dài được chiếc điện thoại đen làm nổi bật, trông khá trắng trẻo. Anh là người có làn da trắng lạnh.

Anh có lẽ nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu nhìn cô.

Anh đánh giá từ trên xuống dưới.

Đúng như anh nghĩ, Nguyễn Điềm Điềm đúng là một cô bé đáng yêu mắt to, mặc màu hồng rất hợp, chỉ khiến cô thêm ngọt ngào.

Anh gật đầu tỏ vẻ khá hài lòng, hỏi: “Hiếm lắm mới có cuối tuần, muốn đi đâu chơi?”

Nguyễn Điềm Điềm nhìn quanh, vì bên cạnh cô cũng không có ai, cô liền chỉ vào mũi mình.

“Anh đang nói chuyện với tôi à?”

“Không thì, nói chuyện với ma à?”

Nguyễn Điềm Điềm xoa xoa bàn tay nhỏ, “Vậy tôi… có thể đi công viên giải trí không? Tôi bảo chị Họa đi cùng, anh bảo trợ lý Lý đưa tôi đi?”

Cô vừa nói xong, phát hiện đôi lông mày kiếm đẹp đẽ của Anh cau lại.

Sao thế?

Chẳng phải anh hỏi, cô muốn đi đâu chơi sao?