Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô thậm chí còn thầm may mắn, may mà đây chỉ là một người cha nuôi rác rưởi.

Gia đình thật sự của cô chắc chắn đang tìm kiếm cô ở một nơi nào đó.

Cô siết chặt nắm đ.ấ.m đặt hai bên hông, mềm mại mở miệng: "Thuốc đâu?"

"Ông xã, anh xem Điềm Điềm ngoan ngoãn thế kia, thật khiến người ta đau lòng nha~" Triệu Tiểu Doanh tặc lưỡi, bước nhẹ nhàng đến bên Nguyễn Điềm Điềm.

Móng tay đẹp đẽ và tinh xảo khẽ cào qua khuôn mặt trắng mịn của Nguyễn Điềm Điềm.

"Cái khuôn mặt này thật sự rất đẹp, tiếc là lại gả cho cái lão già nhà họ Bạc kia."

Bạc Cửu gia ở Đế Đô luôn rất thần bí.

Anh ta cũng không bao giờ tham dự các buổi tiệc của giới thượng lưu, nên người ngoài đều đồn rằng Bạc Cửu gia là một lão già cực kỳ xấu xí, đã lớn tuổi, bụng phệ.

Hơn nữa Nguyễn Điềm Điềm mới hai mươi tuổi.

Nguyễn Điềm Điềm nắm chặt nắm đ.ấ.m rất mạnh.

Nhịn!

Cô phải nhịn!

Bây giờ cô có tiền rồi, chỉ cần lấy được thuốc, cô có thể thoát khỏi cái nhà họ Nguyễn chó c.h.ế.t này.

Thấy cô không dám phản kháng, ngoan ngoãn hết mức, Triệu Tiểu Doanh khẽ khẩy, giơ tay định tát xuống.

Tay bị chặn giữa không trung.

Nguyễn Điềm Điềm chặn tay người phụ nữ lại, nghiến răng hàm.

Nhịn cái quái gì!

Mùi nước hoa nồng nặc của bà già này khiến cô sắp nôn rồi, cô không thể đứng yên mà chịu ăn tát chứ!

Đột nhiên bị cô chặn tay, mắt Triệu Tiểu Doanh lóe lên vẻ độc ác.

Nguyễn Chấn Thành nói: "Được rồi, đừng làm ầm ĩ."

Lời này ông ta nói với Triệu Tiểu Doanh.

Ông ta từ bên cạnh lấy ra một lọ thuốc nhỏ bằng lòng bàn tay, đặt lên bàn.

Nguyễn Điềm Điềm đưa tay định lấy, nghe Nguyễn Chấn Thành nói: "Đợi đã, tôi còn chưa nói điều kiện của mình."

"Ông bảo tôi thay Nguyễn Vân Vân gả vào Bạc gia, tôi cũng đã làm theo lời ông dặn rồi, còn nhà họ Nguyễn các người cũng đã nhận được vốn đầu tư từ Bạc gia, như thế mà còn không xứng để lấy một lọ thuốc sao?"

Giọng nói của Nguyễn Điềm Điềm nghe có vẻ ngoan ngoãn, nhưng từng câu từng chữ đều nghiêm nghị.

Cô cũng không phải bề ngoài mềm yếu như vậy.

Cô trừng mắt nhìn Nguyễn Chấn Thành, tâm trạng vô cùng tồi tệ.

Nguyễn Chấn Thành lộ ra nụ cười đắc ý của kẻ gian thương, "Chỉ cần cháu đồng ý giúp tôi làm được việc đó, lọ thuốc này sẽ là của cháu, có gì không đúng sao?"

Được thôi!

Cái lão già ngốc nghếch này đúng là một kẻ xảo quyệt, cô chỉ có thể tạm thời đồng ý trên miệng.

"Ông cứ nói cho cháu biết cháu phải đồng ý làm việc gì?"

Lãnh Hàn Hạ Vũ

"Rất đơn giản, giúp tôi ăn trộm một tài liệu từ Bạc gia, bản kế hoạch đầu tư sắp tới của họ. Cháu lấy được nó, đó sẽ là điều kiện cho lọ thuốc tiếp theo."

Nguyễn Điềm Điềm lần này không chút do dự đồng ý, "Được, cháu đồng ý."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nguyễn Chấn Thành đưa thuốc cho cô.

Nguyễn Điềm Điềm cầm lấy thuốc, cẩn thận cho vào túi, sau đó, trên mặt cô nở một nụ cười.

Ngọt ngào, đôi mắt cong cong, nhưng nụ cười đó không hề chạm đến đáy mắt.

Cô sải bước đến bàn của bọn họ.

Nguyễn Chấn Thành nhíu mày, tay cầm tách cà phê hỏi: "Cháu còn chuyện gì nữa sao...?"

Rầm!

Nguyễn Điềm Điềm bất ngờ lật mạnh chiếc bàn, ấm cà phê, tách cà phê, đĩa trái cây văng tung tóe lên người hai người!

--- Chương 9 ---

Giới thiệu đại thúc là vệ sĩ

Quản gia và người làm chạy đến, đều ngớ người.

"Nguyễn Điềm Điềm!" Nguyễn Chấn Thành quát lớn.

Triệu Tiểu Doanh cũng hét chói tai, vẻ ngoài được trang điểm kỹ lưỡng hôm nay của bà ta đều bị cái đồ ngu Nguyễn Điềm Điềm này phá hỏng!

Cà phê b.ắ.n đầy mặt hai người!

Nguyễn Điềm Điềm ngẩng cằm, kiêu căng nói: "Các người không được động vào tôi, nếu không tôi sẽ về méc Bạc gia."

"Ha, mày thật sự nghĩ tao không dám động vào mày sao? Mau đè nó lại cho tao, lấy roi của tao ra, hôm nay tao sẽ..."

Người làm còn chưa kịp đè Nguyễn Điềm Điềm lại, đã có hai vệ sĩ mặc đồ đen đột nhiên xuất hiện, bảo vệ Nguyễn Điềm Điềm phía sau.

Từng người làm bị đá ngã xuống đất.

Nguyễn Điềm Điềm bị vệ sĩ đẩy về phía sau, cơ thể nhỏ bé mềm mại không có điểm tựa, trực tiếp ngã ngửa ra sau.

Cú ngã dự kiến không xảy ra.

Cô ngã vào một vòng tay vững chắc.

Người đàn ông ôm lấy cô có mùi bạc hà thoang thoảng.

--- 《Nhẹ Nhàng Dỗ Dành Bé Mít Ướt Ngốc Nghếch Ngọt Ngào》Chương 8 ---

"Anh, anh là ai?" Nguyễn Chấn Thành nhìn thấy trận địa này, nhìn người đàn ông đột ngột xuất hiện, cơn giận xộc thẳng lên đầu.

Bạc Dực Hàn vòng tay ôm Nguyễn Điềm Điềm, nhìn hai người họ như nhìn người chết.

Triệu Tiểu Doanh bị khí thế của người thanh niên tuấn mỹ phi thường này áp chế, bà ta theo bản năng rụt rè trốn sau Nguyễn Chấn Thành, cảm thấy thân phận của người này thật bất phàm.

"Anh ấy... anh ấy là vệ sĩ Cửu gia phái cho tôi!" Nguyễn Điềm Điềm lập tức thay Bạc Dực Hàn trả lời.

Cô không muốn người nhà họ Nguyễn này phát hiện đây chính là Bạc Cửu gia.

Đặc biệt là để người phụ nữ Nguyễn Vân Vân kia nhìn thấy, chắc chắn sẽ hối hận đến ruột gan tím tái. Quay đầu lại nhà họ Nguyễn chắc chắn sẽ tìm cô gây phiền phức nữa.

Cô nói xong lời này, cảm thấy bàn tay lớn siết chặt eo mình đột nhiên gia tăng lực đạo.

Oa oa!

Véo đau.

Đại thúc một chút cũng không biết thương hoa tiếc ngọc.

Nguyễn Điềm Điềm phồng má, trừng mắt nhìn anh, nhưng vì chiều cao chênh lệch giữa hai người, cô chỉ có thể nhìn thấy đường hàm dưới căng chặt và hoàn hảo của người đàn ông.