Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Hạo Vũ khẽ ho hai tiếng, vội vàng giải thích: “Không có gì đâu ạ, bọn em chỉ là, muốn nói, chị dâu nếu thực sự tiến vào giới giải trí, liệu có nổi tiếng không thôi, hì hì…”
Anh ta vừa nói vừa dùng khuỷu tay thúc thúc vào anh mình.
Tần Hạo Nam cũng gật đầu, lịch sự mỉm cười: “Đúng, đúng là ý này ạ.”
Nguyễn Điềm Điềm bĩu môi: “Em có định tiến vào giới giải trí đâu chứ.”
Nói xong, cô ngồi thẳng người.
Câu trả lời này khiến hai anh em đồng thời ngớ người.
Buổi tiệc tối bắt đầu, Tần Hạo Vũ lại chẳng còn hứng thú như trước nữa, anh trai anh ta lên sân khấu chủ trì, còn anh ta thì thỉnh thoảng lại liếc nhìn đôi vợ chồng này.
Mỗi lần liếc nhìn là lại thấy tiêu rồi.
Số tiền cược mà anh ta vừa chơi với Tần Hạo Nam dường như hơi lớn quá.
Từ lúc ngồi xuống đến giờ, Bạc Dực Hàn và Nguyễn Điềm Điềm đều ngồi ngay ngắn, trông không hề có bất kỳ cử chỉ thân mật nào, càng không thấy vẻ thân thiết của đôi vợ chồng mới cưới.
Chả trách anh ta nói, nửa năm sau…
Anh ta phải thúc đẩy tình cảm của hai người này trong tháng này mới được, nếu không thì anh ta tiêu đời rồi!!!
Trong đầu Tần Hạo Vũ vụt qua một ý tưởng tồi tệ, anh trai anh ta đang nói cười vui vẻ trên sân khấu, còn anh ta thì xê dịch ghế lại gần Cửu Gia.
“Cửu Gia, Cửu Tẩu, hôm nay có một món đồ hay lắm, hai người có muốn mua nó không?”
Bạc Dực Hàn lười biếng nâng mí mắt, không thèm để ý.
“Nhưng trước khi mua, tôi phải xem tay cho hai người đã, xem tướng tay xong mới biết hai người có duyên mua món đó không.”
Xem tướng tay?
Nguyễn Điềm Điềm khóe miệng giật giật: “Đạo diễn Tần, anh kiêm thêm nghề xem bói xem tướng từ lúc nào thế? Anh đúng là học rộng tài cao, cái gì cũng biết nhỉ!”
Cái từ ‘học rộng tài cao’ này, nghe có vẻ hơi mỉa mai đấy.
Tần Hạo Vũ vờ như không nghe ra, cười hì hì nói: “Cửu Tẩu, xem tướng tay chút đi mà, lát nữa món đồ được đưa lên gọi là nhẫn đồng tâm, hai người nếu có duyên thì sẽ đeo được đó!”
--- 《Khẽ Dụ Dỗ Bé Khóc Nhè Ngốc Nghếch Dễ Thương》Chương 77 ---
Nghe có vẻ ý nghĩa tốt đẹp, nhưng…
Nguyễn Điềm Điềm xua tay: “Không cần đâu ạ~~~”
Một năm sau sẽ ly hôn, họ mua nhẫn đồng tâm làm gì, thêm chướng mắt.
Một năm sau, nhìn còn chướng mắt hơn nữa.
Chương 69
Tần Hạo Vũ không thể từ bỏ.
Anh ta hết lời khuyên nhủ Nguyễn Điềm Điềm: “Cửu Tẩu à, cô không biết đâu, chiếc nhẫn này đến nay vẫn chưa tìm được người hữu duyên, bởi vì nhẫn đồng tâm mỗi khi đeo vào là sẽ tự động tuột ra.”
Nguyễn Điềm Điềm bị khơi gợi sự tò mò: “Kỳ diệu vậy sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Đương nhiên rồi, nhà thiết kế này từng nói, phải để chiếc nhẫn đến tay người hữu duyên, đến nay vẫn chưa tìm được người hữu duyên nào, mỗi lần khách mua nhẫn đồng tâm đều bị chiếc nhẫn từ chối.”
Nguyễn Điềm Điềm: ???
Khá tò mò đấy chứ.
Cô vội vàng xòe lòng bàn tay ra cho Tần Hạo Vũ xem: “Anh mau nhìn xem, xem em có số phát tài phát lộc không.”
Tần Hạo Vũ: “…”
Anh ta nói xem tướng tay là xem đường tình duyên, ai xem đường tài lộc của cô ấy chứ.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Hơn nữa, anh ta chỉ đang nói phét một cách nghiêm túc thôi, căn bản không phải là biết xem tướng tay gì cả, Cửu Tẩu đúng là quá đơn thuần quá ngây thơ rồi.
Anh ta hắng giọng, ánh mắt lướt qua lòng bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm của Nguyễn Điềm Điềm.
Bàn tay cô bé này hơi mũm mĩm lại còn nhỏ xíu, làm thế nào vậy nhỉ?
Bàn tay đáng yêu thế này, Cửu Gia sao nỡ không nắm chứ?
Nếu là anh ta, anh ta nhất định phải nắm chặt mọi lúc mọi nơi, nếu không thì vợ bị lạc trong một buổi tiệc lớn như vậy thì sao, Cửu Gia có mà khóc ròng.
Nhưng những gì nghĩ trong lòng thì không dám bộc lộ ra.
Anh ta ra vẻ thâm sâu gật đầu: “Tuyệt vời, vận tài lộc của Cửu Tẩu quá tốt rồi, chỉ cần Cửu Tẩu và Cửu Gia ở bên nhau ân ân ái ái, vận tài lộc này sẽ ngày càng thịnh vượng, không thành vấn đề!”
Đương nhiên rồi~!
Tiền của Cửu Gia chính là của Cửu Tẩu, một người đàn ông giàu có địch quốc như Cửu Gia, chẳng phải là để Cửu Tẩu phát đạt tài vận sao.
Lời anh ta nói chắc chắn không sai.
Nguyễn Điềm Điềm dường như không vui lắm, thậm chí mặt mày còn xụ xuống.
Ân ân ái ái mới có tài vận ư?
Vậy thì phải tranh thủ thời gian trong một năm này mà cố gắng kiếm tiền, nếu không sau này ly hôn với Đại thúc rồi, tài vận của cô ấy sẽ rời xa cô ấy mất~~
o(╥﹏╥)o
Nguyễn Điềm Điềm tâm trạng rất phức tạp.
Bạc Dực Hàn khẽ nhếch khóe mày, hàng lông mày kiếm không động thanh sắc nhẹ nhàng cong lên.
Tần Hạo Vũ nhìn thấy nụ cười gượng gạo nhưng không kém phần lịch sự của Nguyễn Điềm Điềm, trong lòng cười thầm, ánh mắt xoay chuyển, nhìn về phía Bạc Dực Hàn: “Cửu Gia, ngài cũng thử một lần chứ?”
“Tôi xem xem hai vị có duyên phận không?”
Anh ta căn bản không biết xem!
Bất kể có biết xem hay không, với kinh nghiệm lăn lộn trong giới giải trí bấy nhiêu năm của anh ta, thấy người nói tiếng người, thấy quỷ nói tiếng quỷ, gặp Cửu Gia thì chỉ có thể chọn lời mà Cửu Gia thích để nói thôi!
Bạc Dực Hàn lạnh lùng từ chối: “Tôi không muốn.”
Nguyễn Điềm Điềm đảo mắt, lập tức nắm lấy bàn tay lớn của anh, nhất quyết xòe lòng bàn tay anh ra: “Đạo diễn Tần, anh xem đi, mau xem đi!”
Đại thúc tốt nhất là đừng có duyên phận gì với cô ấy!