Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Sách đột nhiên cười, anh đứng dậy bước đến, dừng lại trước mặt Thôi Mộ Linh: “Cô nói không sai, tôi đúng là con riêng, so với những người con hợp pháp như các cô, chúng tôi giống như lũ chuột sống dưới cống rãnh, không thể ra ánh sáng.”
Anh vừa nói vừa cúi thấp người, nhìn ngang tầm mắt với Thôi Mộ Linh: “Nhưng tôi thực sự tò mò, cô đã coi thường tôi đến vậy, sao lại cứ nhất định phải gả vào nhà họ Bùi chứ.”
--- Chương 11 ---
Cô rõ ràng có thể chọn không gả, phải không?”
Thôi Mộ Linh quay mặt đi, không muốn trả lời câu hỏi này.
“Nói.” Bùi Sách đột nhiên bóp chặt cằm cô, ánh mắt lạnh lùng, tàn nhẫn ép hỏi.
Tay anh dùng sức rất mạnh, Thôi Mộ Linh cảm thấy đối phương chỉ cần dùng thêm một chút lực nữa thôi là có thể bóp nát cằm cô.
Nhưng cô vẫn cứng đầu không chịu cúi đầu, cô không những không trả lời, mà còn cố tình quay mặt đi không nhìn đối phương.
Hành động này lại một lần nữa chọc giận Bùi Sách, anh mạnh mẽ xoay mặt cô lại, buộc cô phải nhìn mình, sau đó từng chữ một lặp lại lời nói trước đó, rồi gằn giọng: “Nói.”
Thôi Mộ Linh lạnh lùng cười nhìn anh, cố tình đối đầu: “Vì tiền, vì danh, vì lợi gì cũng được, dù sao cũng không phải vì anh, Bùi Sách.”
“Nói hay lắm.” Bùi Sách nhướng mày, rồi từ từ buông tay đang bóp cằm cô ra.
Thôi Mộ Linh xoa xoa cằm, cô lo đối phương lại phát điên, vội vàng đứng dậy định đi ra ngoài.
Nhưng vừa động đậy, đã bị đối phương ấn vai xuống: “Tôi còn chưa nói xong, cô đi đâu đấy?”
“Về phòng không được sao?” Thôi Mộ Linh hỏi ngược lại.
“Tôi không cho phép cô đi.” Giọng Bùi Sách rất lạnh, nhưng trên mặt lại mang theo một nụ cười nhạt, chỉ là nụ cười đó không chạm đến đáy mắt.
Cơn say của Thôi Mộ Linh đã tiêu tan hơn nửa trong vài phút đối đầu với Bùi Sách vừa rồi, cô cũng biết tối nay là do mình lỡ lời trước, nên lúc này cũng không muốn tỏ ra quá cứng rắn.
Dù sao cô vẫn phải dựa vào thân phận con dâu nhà họ Bùi để lấy tiền từ nhà họ Thôi, nên trước khi tích đủ tiền cô không muốn xảy ra xung đột lớn với Bùi Sách.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Ánh mắt Bùi Sách luôn dừng lại trên mặt cô, nên mọi thay đổi biểu cảm của cô đều được anh nhìn rõ mồn một.
Anh tò mò nâng cằm cô lên, hỏi: “Đang nghĩ gì vậy?”
“Không liên quan đến anh.” Thôi Mộ Linh buột miệng thốt ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bùi Sách cười: “Được, vậy chúng ta nói chuyện liên quan đến tôi vậy.”
Chương 9: Hai người hẹn hò với nhau từ khi nào?
Thôi Mộ Linh tò mò nhìn anh quay người, rồi không biết lấy thứ gì từ trên bàn mang đến.
Bùi Sách cúi đầu nhìn thứ trong tay, rồi đi đến trước mặt Thôi Mộ Linh, rải chồng ảnh xuống trước mặt cô.
Những tấm ảnh chao đảo mấy vòng trong không trung, có tấm úp xuống đất, có tấm lại đúng lúc rơi xuống mu bàn chân Thôi Mộ Linh.
Cô cúi xuống nhặt hai tấm, khi nhìn thấy người trong ảnh, lập tức cau chặt mày.
Người trong ảnh chính là cô và Ngụy Ngang, mà Ngụy Ngang cũng vừa lúc đưa tay lên gạt vỏ hạt dẻ trên môi cô, hành động vốn dĩ khá bình thường, nhưng một khi phóng to lên ảnh, lại trở nên cực kỳ mờ ám.
“Anh phái người theo dõi tôi?” Thôi Mộ Linh lương tâm không hổ thẹn, nên căn bản sẽ không chột dạ.
Bùi Sách thấy cô quay ngược lại chất vấn mình, suýt nữa thì tức cười: “Cô cũng quá coi trọng bản thân rồi, theo dõi cô ư? Cô nghĩ tôi quan tâm cô đến vậy sao?”
Thôi Mộ Linh truy hỏi: “Vậy những bức ảnh này từ đâu ra?”
“Thay vì hỏi những bức ảnh này từ đâu ra, chi bằng tự hỏi bản thân cô, đã lén lút làm những chuyện gì sau lưng tôi.” Bùi Sách vừa nói vừa đi vòng ra sau lưng cô, ghé sát vào tai cô nói nhỏ: “Tôi nói sao cô cứ nhất định phải ra ngoài làm việc, hóa ra là bên ngoài còn có một tình nhân đang chờ cô.”
Thôi Mộ Linh tức giận phản bác: “Anh bớt nói bậy đi, tôi với anh ấy là đồng nghiệp, lúc đó trên mặt tôi dính đồ, anh ấy giúp tôi lấy ra thôi, căn bản không giống như anh nghĩ đâu.”
Bùi Sách cười khẩy: “Đồng nghiệp? Đồng nghiệp mà lại dựa vào cô gần như vậy sao, tôi thấy nếu không phải ở bên ngoài, hai người sắp hôn nhau rồi phải không? Hả?”
Anh vừa nói vừa giật lấy những bức ảnh trong tay Thôi Mộ Linh, rồi vòng tay ôm cổ cô, ghé sát tai cô hỏi nhỏ: “Nói đi, hai người hẹn hò với nhau từ khi nào?”
“Bùi Sách.” Thôi Mộ Linh thật sự tức giận rồi, cô quay mặt sang nhìn đối phương, cố gắng bình tĩnh nói: “Tôi đã giải thích với anh rồi, nếu anh không tin tôi cũng đành chịu.”
“Nhưng lời cô nói căn bản không thể khiến người ta tin được.” Bùi Sách đứng thẳng người lên, dựa vào chiếc bàn bên cạnh nói.
Thôi Mộ Linh im lặng, những gì cần giải thích cô cũng đã giải thích rồi, những lời lặp đi lặp lại cô cũng không muốn nói nữa.
Căn thư phòng rộng lớn lập tức trở nên tĩnh lặng.
Cô cúi đầu nhìn xuống đất, Bùi Sách cúi đầu nhìn cô.
Bầu không khí vi diệu này kéo dài khoảng hơn mười phút, Bùi Sách mới từ từ mở miệng: “Bất kể cô có quan hệ gì với anh ta, sau này hãy ít tiếp xúc lại. Tuy cô và tôi chưa tổ chức đám cưới chính thức, người ngoài cũng không biết cô, nhưng người nhà họ Bùi và nhà họ Thôi đều biết cô là vợ của tôi, Bùi Sách. Những bức ảnh như thế này truyền ra ngoài, mất mặt cũng là cả hai gia đình chúng ta.”