Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Uất Mật Như cũng ngồi xuống theo, cô ta mỉm cười lấy ra một chiếc hộp nhỏ từ trong túi xách, đặt lên bàn: “Tôi không có số sướng như cô, nên đương nhiên phải bận rộn hơn nhiều. Hôm nay tôi đến đây là để tặng cô một món đồ.”

Thôi Mộ Linh liếc nhìn chiếc hộp, không cầm lấy, chỉ tùy tiện hỏi: “Đồ gì vậy?”

“Đây là vòng ngọc. Mấy hôm trước tôi đến biệt thự Hồ Tâm thăm dì Lan Huệ, dì ấy tặng tôi một đôi vòng ngọc, tôi có hỏi một câu rằng cô có không, dì ấy nói cô không có, nên tôi mới nghĩ là tách một chiếc từ đôi vòng đó ra tặng cô, nếu không tôi cũng sợ cô biết sẽ suy nghĩ nhiều.” Uất Mật Như nói với thái độ ban ơn.

Thôi Mộ Linh bật cười khẩy, hóa ra là đến trước mặt cô để khoe khoang.

Cô mở chiếc hộp ra, lấy chiếc vòng ngọc ra xem xét hai lần, sau đó ‘chậc chậc’ thở dài nói: “Giám đốc Uất, loại vòng ngọc chất lượng thế này thì cô cứ đeo đi.”

Sắc mặt Uất Mật Như cứng đờ, nụ cười cũng không còn tự nhiên như vừa nãy: “Thiếu phu nhân, cô nói thế là có ý gì? Chẳng lẽ cô chê đồ của dì Lan Huệ sao?”

Thôi Mộ Linh thấy cô ta lại giăng bẫy cho mình, lắc đầu cười nói: “Đương nhiên tôi không có ý đó, cô đừng có suy nghĩ nhiều nhé, chỉ là chiếc vòng ngọc này chất lượng bình thường thôi, nhìn là biết dùng để tặng người ngoài như cô rồi.”

Cô thấy sắc mặt đối phương càng lúc càng khó coi, liền tiếp tục cười nói: “Cũng may mà cô còn nghĩ đến tôi, còn mang một chiếc đến tặng tôi, tiếc là Bùi Sách trước đây cũng tặng tôi không ít vòng ngọc rồi, ở đó tùy tiện lấy ra một chiếc cũng có chất lượng tốt hơn chiếc của cô nhiều, nên cô cứ cất lại đi. Nếu không, tôi mà đeo chiếc vòng này ra ngoài, người ta lại tưởng nhà họ Bùi phá sản mất.”

Uất Mật Như mím chặt môi, cô ta không ngờ lần này mình không những không gây khó dễ được cho đối phương, mà còn bị đối phương đá xoáy một trận, làm sao cô ta có thể cam tâm cho được.

Cô ta hít sâu một hơi, cố gắng gượng cười nói: “Thiếu phu nhân, ý cô nói như vậy chẳng phải là vẫn chê đồ của dì Lan Huệ sao?”

“Giám đốc Uất, cô có phải đặc biệt ghen tị với tôi không, nếu không sao cứ thích đổ oan lên đầu tôi thế. Tôi đâu có nói là chê chiếc vòng này, nếu sau này lời này truyền ra ngoài, vậy thì chắc chắn là do cô nói đấy.” Thôi Mộ Linh tựa nghiêng trên ghế sofa, ung dung nhìn cô ta.

Uất Mật Như bị cô nói nghẹn, im lặng một lúc lâu mới đáp lời: “Thiếu phu nhân, tôi không hề ghen tị với cô, cô suy nghĩ nhiều rồi.”

“Không phải tôi suy nghĩ nhiều, mà là cô suy nghĩ nhiều rồi. Tôi chỉ đùa cô một chút thôi, sao cô lại coi là thật thế.” Thôi Mộ Linh vừa nói vừa liếc nhìn đồng hồ treo tường, nói: “Bảy giờ rồi, Giám đốc Uất không định ở lại đây ăn cơm đấy chứ?”

Uất Mật Như siết chặt tay, đột ngột đứng dậy nói: “Buổi tối tôi không bao giờ ăn cơm.”

Nói xong, cô ta định đi ra ngoài, lại bị Thôi Mộ Linh gọi lại: “Cầm chiếc vòng này đi đi, nếu không lát nữa chỉ có thể nhờ Bùi Sách chuyển lại cho cô thôi.”

Uất Mật Như vừa nghe thấy tên Bùi Sách, lập tức khựng lại, sau đó với vẻ mặt không kiên nhẫn cầm lấy chiếc vòng rồi rời đi.

Thôi Mộ Linh vươn vai một cái, đứng dậy chuẩn bị lên lầu.

Dì An từ nhà bếp đi ra, hỏi: “Thiếu phu nhân, ông Bùi không nói tối nay có về ăn cơm không, thiếu phu nhân có muốn gọi điện hỏi ông ấy không, nếu không tôi khó mà chuẩn bị món ăn được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Thôi Mộ Linh nghĩ một lát, đáp: “Được.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Cô quay lại phòng khách, cầm điện thoại lên và gọi vào số riêng của Bùi Sách.

Điện thoại đổ chuông hơn nửa phút mà không ai nhấc máy, cô lại thử gọi thêm một lần nữa, vẫn không có ai nhấc máy.

“Vậy thì làm suất cho hai người đi dì.” Thôi Mộ Linh nói với dì An.

Dì An gật đầu, rồi nhanh chóng quay lại nhà bếp.

Thôi Mộ Linh nhìn chằm chằm vào điện thoại, bắt đầu lo lắng liệu anh ấy có còn giận vì chuyện của Ngụy Ngang không.

Cô thở dài, lầm bầm: “Có nên dỗ dành anh ấy một chút không nhỉ?”

Không vì lý do gì khác, nếu Bùi Sách thực sự nóng đầu mà ly hôn với cô, thì sau này cô chắc chắn sẽ không thể lấy tiền từ Thôi Trọng Uy nữa.

Nghĩ đến đây, sự lo lắng trong lòng Thôi Mộ Linh càng tăng lên.

Đột nhiên, màn hình điện thoại sáng lên, hiện ra một trang cuộc gọi.

Thôi Mộ Linh thấy người gọi đến là ‘Bùi Sách’ thì vội vàng ấn nút nghe: “Alo Bùi Sách, là anh đấy à?”

Vừa nói ra, cô đã tự thấy mình ngốc nghếch, đây rõ ràng là số riêng của Bùi Sách, không phải anh thì là ai chứ.

Bùi Sách rõ ràng cũng bị câu hỏi của cô làm cho ngây người, im lặng một giây sau đó mới nhàn nhạt ‘ừ’ một tiếng.

“Có chuyện gì không?” Giọng Bùi Sách hơi khàn, chỉ cần nghe giọng là có thể đoán được đối phương chắc chắn đang rất mệt mỏi.

Thôi Mộ Linh im lặng một chút, nói: “Dì An bảo tôi hỏi anh, tối nay có về ăn cơm không?”

Giọng Bùi Sách không có gì thay đổi, vẫn nhàn nhạt đáp: “Không cần làm phần cơm của tôi, tôi còn phải xử lý chuyện công ty, sẽ về rất muộn.”

Thôi Mộ Linh hơi thất vọng thở dài: “Ồ, vậy thôi cúp máy đây.”

Bùi Sách không nói gì.

Mà Thôi Mộ Linh không nghe thấy phản hồi của đối phương nên cũng không cúp máy, thế là hai đầu dây cứ thế giằng co trong im lặng.