Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Sách ở đầu dây bên kia nghe thấy tiếng cúp máy, nụ cười trên mặt dần tắt đi, anh khẽ lẩm bẩm: "Tôi cũng không muốn đối xử với cô như vậy, là cô ép tôi."

Chương 55 Cô là không thể thay thế

Tối, Thôi Mộ Linh vẫn quay về biệt thự Dụ Hương.

Vì cô cũng thực sự sợ Bùi Sách đột nhiên phát điên, làm ra chuyện gì đó tổn thương Lâm Anh, đến lúc đó thì mọi chuyện đã quá muộn rồi.

Dì An thấy cô ủ rũ, chủ động tiến lên hỏi: "Thiếu phu nhân, cô có chỗ nào không khỏe sao?"

"Tôi không sao." Thôi Mộ Linh nhàn nhạt đáp lại một câu, rồi lên lầu.

Trở về phòng, cô ôm đầu gối ngồi trên giường, thất thần nhìn chằm chằm xuống đất.

Cô không biết mình đã giữ tư thế này ngồi bao lâu, chỉ biết đến khi Bùi Sách đẩy cửa bước vào, đôi chân cô đã hoàn toàn tê cứng.

Bùi Sách đặt bát mì canh trong tay lên bàn, ra lệnh cho cô: "Lại đây ăn cơm."

Lãnh Hàn Hạ Vũ

"Anh muốn ăn thì tự ăn đi." Thôi Mộ Linh vừa nói vừa duỗi thẳng hai chân, để giảm bớt cảm giác tê buốt ở chân.

Bùi Sách nhíu mày, trực tiếp đi tới kéo cô xuống.

Chân Thôi Mộ Linh vẫn còn tê, nên bị anh kéo một cái, trực tiếp ngã xuống đất.

Bùi Sách cũng giật mình, vội vàng ngồi xổm xuống nhìn cô: "Sao vậy?"

Thôi Mộ Linh lại cho rằng anh cố ý, cộng thêm cơn giận ban ngày vẫn còn dồn nén trong lòng, nên cô không hề nghĩ ngợi mà trực tiếp đưa tay đẩy mạnh một cái.

Bùi Sách không phòng bị, suýt chút nữa bị cô đẩy ngã xuống đất.

Thôi Mộ Linh không cam tâm, lại dùng sức đẩy anh một lần nữa.

Lần này Bùi Sách đã có phòng bị, nhưng vẫn thuận theo ý cô mà ngã xuống.

Thôi Mộ Linh che miệng cười khúc khích, sự tức giận trong lòng cũng dịu đi phần nào.

"Thấy tôi ngã xuống, cô vui vậy sao?" Bùi Sách cười nhìn cô.

Thôi Mộ Linh vừa nhìn thấy anh cười, lập tức không muốn cười nữa, cô mắng một câu "đáng đời" rồi mới vịn vào thành giường đứng dậy.

Bùi Sách nhếch môi, nói với cô: "Vui vẻ xong rồi, cũng nên ăn cơm chứ."

Lúc này cô cũng thật sự đói rồi, nhưng dù có c.h.ế.t đói cũng không muốn ăn bữa cơm Bùi Sách đưa cho cô.

Cô lấy điện thoại ra, gọi cho dì An ở dưới lầu, nhờ dì ấy mang lên một bát mì canh khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bùi Sách bất lực cười cười, đi đến bàn ngồi xuống.

Không lâu sau, dì An mang cơm lên, cô ấy nhìn thấy trên bàn đã có một bát mì canh tương tự, lập tức sững sờ: "Cái này..."

"Cô mang cái trên bàn xuống, để bát trong tay cô lại đây." Bùi Sách phân phó.

Dì An tuy thấy khó hiểu, nhưng cũng không hỏi nhiều, sau khi đổi xong liền ra khỏi phòng.

Bùi Sách nhìn Thôi Mộ Linh, ra hiệu: "Cái này ăn được rồi chứ."

Thôi Mộ Linh không để ý đến anh, cầm đũa lên bắt đầu ăn.

Bùi Sách lười biếng tựa vào ghế, thú vị nhìn cô ăn cơm.

Thôi Mộ Linh cau mày lườm anh, nhưng đổi lại là hai tiếng cười nhẹ của đối phương.

"Em nói xem, sau này chúng ta sinh một con trai, rồi sinh thêm hai con gái nữa có được không?" Bùi Sách đột nhiên nói.

Tay Thôi Mộ Linh đang cầm đũa khựng lại, cô nghiêm túc nhìn Bùi Sách nói: "Tôi sẽ không sinh con cho anh, dù có mang thai tôi cũng sẽ phá bỏ nó."

Sắc mặt Bùi Sách hơi đổi, anh nhìn chằm chằm cô nói: "Tôi không cho phép."

2_Không khí giữa hai người lại trở nên căng thẳng, thấy sắp có một cuộc cãi vã mới nổ ra, nhưng Thôi Mộ Linh lại trước tiên bình tĩnh lại.

Cô đặt đũa xuống, cố gắng nói chuyện tử tế với đối phương: "Bùi Sách, anh hẳn rất rõ, hai chúng ta một chút cũng không hợp. Với điều kiện của anh, muốn người phụ nữ nào mà chẳng có, anh thực sự không cần phải cố chấp với tôi như vậy."

"Tôi lại nghĩ ngược lại với cô, tôi cho rằng, trên đời này không ai hợp với tôi hơn cô." Bùi Sách vừa nói vừa hạ thấp tầm mắt, với giọng điệu cực kỳ tán thưởng: "Chỉ riêng cơ thể cô thôi, đã không ai có thể thay thế được."

"Phụ nữ có vóc dáng đẹp hơn tôi thì vô số kể, chỉ cần anh muốn, còn sợ không có được sao?" Thôi Mộ Linh kiên nhẫn đáp lại anh.

Bùi Sách lắc đầu cười khổ: "Tôi đối tốt với cô như vậy mà còn không lay chuyển được cô, giờ còn khuyên tôi đi tìm phụ nữ khác, Thôi Mộ Linh, cô ghét bỏ tôi đến vậy sao?"

"Bùi Sách tôi tự hỏi ngoài xuất thân không tốt ra, những mặt khác đều không thua kém người khác, lẽ nào trong mắt cô, tôi lại vô dụng đến vậy?"

Thôi Mộ Linh thở dài một tiếng: "Anh rất tốt, nhưng sự tốt của anh không có tác dụng với tôi, tôi cũng không cần anh đối xử tốt với tôi."

Trong mắt Bùi Sách xẹt qua một tia thất vọng, nhưng rất nhanh đã bị anh đè nén xuống, anh nhìn đối phương với vẻ mặt kiên định: "Từ nhỏ đến lớn, bất cứ điều gì Bùi Sách tôi muốn làm đều không có gì là không thành công, nếu có, thì cũng chỉ là vấn đề thời gian."

--- Chương 62 ---

Anh đứng dậy đi đến sau lưng Thôi Mộ Linh, hạ giọng nói: "Cho nên cô không cần tốn công thuyết phục tôi nữa, Bùi Sách tôi nhất định phải có được cô, lần đầu tiên của cô là của tôi, vậy thì sau này mọi lần của cô cũng chỉ có thể và phải là của tôi."

Thôi Mộ Linh quay đầu nhìn anh, "Dưa gượng ép không ngọt, anh làm vậy có ý nghĩa gì sao?"

Bùi Sách gật đầu: "Đương nhiên, chỉ cần cô ở bên tôi là có ý nghĩa rồi. À phải rồi, cô có muốn biết khi nào là có ý nghĩa nhất không?"

Thôi Mộ Linh không trả lời.