Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thôi Mộ Linh bảo cô ấy chụp ảnh gửi qua, rồi liên hệ một nhà máy đã từng hợp tác trước đây, yêu cầu đối phương sản xuất theo nguyên liệu trên toa thuốc.

Cô cũng muốn xem thử, năng lực của Hà Yếm này có thật sự xứng đáng với kỳ vọng của cô không.

Sau khi cúp điện thoại, đã hơn bảy giờ tối.

Về đến biệt thự, cô vội vàng nhờ dì An nấu cho mình một bát mì, sau đó mới giả vờ hỏi một cách lơ đãng: “Bùi Sách về chưa ạ?”

Dì An thoáng hiện một nét khác lạ trên mặt, sau đó lắc đầu: “Vẫn chưa ạ.”

Thôi Mộ Linh nhận ra vẻ ngập ngừng của dì ấy, bèn hỏi: “Dì An, có chuyện gì vậy? Chẳng lẽ có chuyện gì mà ngay cả con cũng không được biết sao?”

Dì An im lặng một lúc, rồi mới khó xử nói: “Thiếu phu nhân, thật ra cậu Bùi đã ra ngoài ăn cơm với cô Mạnh Hạ rồi ạ.”

“Mạnh Hạ? Cô ấy về nước rồi à?” Thôi Mộ Linh biết nhà họ Mạnh ở Phủ Thành chỉ có một cô con gái độc nhất là Mạnh Hạ, trước đây suýt nữa được hứa gả cho Bùi Sách, nhưng lúc đó Bùi Sách vừa mới được đón về nhà họ Bùi, nền tảng chưa vững chắc, nên nhà họ Mạnh rất coi thường anh, cuối cùng thà đưa con gái ra nước ngoài cũng không chịu đồng ý cuộc hôn nhân này.

Dì An gật đầu: “Đúng vậy, chính là cô Mạnh Hạ. Trước khi cô về, cô ấy đích thân đến đây gặp cậu Bùi, hai người trò chuyện một lúc rồi cùng đi ra ngoài ạ.”

“Con biết rồi ạ.” Thôi Mộ Linh cầm đũa lên, lại gắp thêm hai đũa mì ăn, nhưng ăn được mấy miếng thì không thể ăn nổi nữa, bèn trực tiếp về phòng.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Cô ở trong phòng đọc sách một lúc, rồi lại xem một bộ phim, vẫn không đợi được Bùi Sách về, thế là lên giường ngủ.

Trong trạng thái mơ màng, cô cảm thấy có người đang vén quần áo của mình.

Ban đầu, cô còn tưởng mình đang nằm mơ, nhưng cảm giác ấy lại ngày càng chân thật, đặc biệt là hơi thở phả vào tai cô, ấm áp và quen thuộc.

Cô bị giày vò đến mức hơi mất kiên nhẫn, mới cố gắng mở đôi mắt mơ màng, kết quả liền thấy Bùi Sách ở bên cạnh mình.

Cô lập tức tỉnh táo, trực tiếp thò tay ra khỏi chăn đẩy đối phương ra.

Bùi Sách sững sờ một chút, vì mối quan hệ của hai người gần đây đã được cải thiện, nên Thôi Mộ Linh đã ít khi kháng cự anh rồi.

Anh tưởng đối phương bị đánh thức nên đang giận dỗi, liền nhẹ nhàng dỗ dành bên tai, nhưng Thôi Mộ Linh lại không ăn thua gì với chiêu này của anh, dù đối phương có dỗ thế nào, cô vẫn không chịu cho anh chạm vào mình.

Bùi Sách không phải là người có tính khí tốt, kiên nhẫn cũng có hạn, không bao lâu sau liền có chút mất kiên nhẫn.

“Sao vậy?” Anh nâng cằm cô lên chất vấn.

“Tôi không khỏe, không được sao?” Thôi Mộ Linh lạnh lùng đáp lại anh.

“Vậy thì tìm bác sĩ đến xem.” Bùi Sách hiển nhiên không tin, nên muốn chặn đường cô.

Thôi Mộ Linh ngồi dậy khỏi giường, nhìn anh nói: “Tôi chỉ là không muốn, lý do này đủ chưa?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Bùi Sách bất đắc dĩ xoa xoa giữa hai lông mày, trầm tư vài giây rồi nói: “Tùy cô vậy.”

Nhưng dù nói vậy, anh vẫn không về phòng mình.

Mặc dù hai người ngủ chung một giường, nhưng suốt đêm không hề có sự đụng chạm nào.

Thôi Mộ Linh lúc đầu hoàn toàn không ngủ được, mãi đến khi trời gần sáng mới có chút buồn ngủ.

Khi cô tỉnh dậy, trên giường chỉ còn lại một mình cô.

Cô vệ sinh cá nhân đơn giản một chút, rồi xuống lầu ăn sáng.

Theo lý mà nói, mỗi sáng dì An đều sẽ để một tờ báo trên bàn ăn, để họ g.i.ế.c thời gian.

Nhưng Thôi Mộ Linh nhìn quanh một lượt cũng không tìm thấy tờ báo nào, cô mở miệng hỏi: “Dì An, báo hôm nay không có ai gửi đến sao ạ?”

Dì An ngập ngừng một chút, đáp: “Dạ đúng vậy, họ nói trên đường xảy ra chút chuyện, chắc hôm nay không thể giao đến được rồi ạ.”

Thôi Mộ Linh cũng không nghĩ nhiều, dù sao thời đại này có rất nhiều cách để g.i.ế.c thời gian.

Cô vừa ăn sáng, vừa mở điện thoại.

Lướt vài cái, một tin tức liền được đẩy lên.

Cô vô thức định đưa tay nhấn vào dấu 'x', nhưng khi ánh mắt lướt qua mấy chữ "Nhị thiếu nhà họ Bùi đêm...", cô lập tức nhấp đúp mở tin tức đó.

Nội dung tin tức khá dài, nhưng trọng tâm chỉ có một, đó là kể về việc Bùi Sách và tiểu thư Mạnh Hạ của nhà họ Mạnh cùng dùng bữa tối. Vài tấm ảnh minh họa cũng rất mờ ám, đặc biệt là tấm Mạnh Hạ tình tứ cầm khăn giấy lau miệng cho Bùi Sách.

Nếu không phải cô là vợ của Bùi Sách, hoặc nếu cô chưa từng quen biết anh, chắc chắn sẽ lầm tưởng mối quan hệ của hai người là tình nhân hoặc vợ chồng đang nồng nàn yêu đương.

Cô tắt điện thoại, ném lên bàn, rồi bắt đầu tập trung ăn cơm.

Chương 75: Quan hệ vợ chồng đột ngột xấu đi

Có lẽ dì An đã đoán được cô nhìn thấy tin tức đó trên điện thoại, nên cả ngày đều rất quan tâm đến tâm trạng của cô, lát hỏi cô có muốn uống nước không, lát lại hỏi cô có muốn ăn trái cây không.

Thôi Mộ Linh bình thản từ chối, rồi tiếp tục làm việc của mình, ai nhìn vào cũng thấy cô chẳng hề bận tâm đến chuyện này.

Đến bữa tối, cô cũng không đợi Bùi Sách, ăn xong liền lên lầu.

--- "Chiều vợ mỗi ngày: Bùi tổng lại chiều vợ đến khóc rồi" Chương 82 ---

Bùi Sách từ bên ngoài trở về, hai người nhìn nhau một cái, Thôi Mộ Linh liền dời mắt trước, sau đó bưng cốc sữa về phòng.