Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Văn Triển khẽ chỉ vào bộ chăn gối, lại chỉ vào mặt bàn được ghép lại, ngụ ý rõ mồn một: Đêm nay, ta sẽ an giấc tại nơi này.

Lục Vân Sơ tức đến nghiến răng, nhưng nàng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Dựa theo phân tích của Ngọc Nương, hai người bọn họ bây giờ tựa như Ngọc Nương hồi xưa: Văn Triển không bài xích nàng, có hảo cảm, nhưng còn cách sự quấn quýt da thịt một quãng xa, nàng phải nỗ lực hơn nữa.

Trước tiên cứ bắt đầu từ việc tiếp xúc thân cận.

Nàng hỏi với vẻ mặt nghiêm túc: "Thân thể chàng vốn ốm yếu, trời lại đang tuyết rơi, lẽ nào chàng còn muốn an giấc trên mặt bàn lạnh lẽo này sao?"

Văn Triển khẽ khựng lại, ánh mắt dời xuống mặt đất. Lục Vân Sơ lập tức cất lời: "Dưới đất lại càng không xong!"

Văn Triển ngắm nhìn chiếc giường nhỏ hẹp, trong lòng thoáng chút bối rối.

"Nếu chàng không muốn cùng ta chung giường cũng được, ta sẽ ngủ trên bàn." Nàng dứt lời, toan thu xếp chăn đệm.

Văn Triển vội tiến tới giữ chăn gối, không lời nào thốt ra, chỉ ngoan ngoãn ôm chăn đặt lên giường.

Lục Vân Sơ khẽ nhoẻn cười thầm, đoạn lập tức đổi sang vẻ mặt đau đớn: "Vừa rồi ta bê vác đồ đạc, hình như đã trật khớp vai rồi. Ngọc Nương cho ta chút rượu thuốc, ta phải xoa bóp một hồi mới được."

Văn Triển vừa nghe thấy, lập tức vội vã tiến lại, lấy giấy bút ra, múa bút liên hồi viết một chuỗi dài câu hỏi.

Lục Vân Sơ không thèm liếc nhìn, cứ thế tiến đến bên giường, bắt đầu tháo y bào ngoài.

"Két——" Đó là tiếng động Văn Triển lùi lại, vô tình va phải ghế.

Hắn kinh hãi, vội vã xoay mình lại, quay lưng về phía Lục Vân Sơ.

Trong lòng hắn có ngàn vạn lời muốn nói, nhưng bất đắc dĩ là người câm, không thể cất tiếng, chỉ đành viết chữ. Giờ Lục Vân Sơ đang cởi y phục để thoa dược, hắn không thể đưa quyển sổ tay nhỏ của mình đến trước mặt nàng, chỉ đành nguệch ngoạc vẽ hết vòng tròn đen kịt này đến vòng tròn đen kịt khác để vơi bớt nỗi hoảng loạn trong tâm.

"Á." Lục Vân Sơ bỗng khẽ rên lên một tiếng đau đớn.

Văn Triển theo phản xạ tự nhiên, vội quay đầu nhìn.

Ánh nến ấm áp, bao phủ thân hình nàng một tầng sáng mờ ảo. Ánh sáng chập chờn, ngọn nến lay động, bóng đen như một bàn tay vô hình, khẽ vuốt ve lên bờ vai ngọc ngà của nàng.

Văn Triển đột ngột rụt ánh mắt, toan xoay mình lánh đi, "cốp" một tiếng, va phải chân ghế.

Lục Vân Sơ lúc này mới chậm rãi nói tiếp câu vừa rồi chưa dứt: "Á, thoa thuốc có chút bất tiện." Nàng đặt chai rượu thuốc xuống, nói khẽ: "Thôi vậy."

Làm sao có thể bỏ qua được? Văn Triển vừa thoát khỏi mớ cảm xúc lạ lẫm rối bời, lòng đã lại tràn ngập nỗi lo lắng.

Hắn cúi đầu viết chữ, thấy tờ giấy đã bị mình nguệch ngoạc thành một mớ hỗn độn, vội vã lật sang trang sau, viết: "Hãy để Ngọc Nương thoa rượu thuốc cho nàng ấy."

"Nhưng giờ đã muộn thế này rồi, nàng ấy ắt hẳn đã an giấc, quấy nhiễu phu thê son không hay chút nào."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Văn Triển lúc này mới bừng tỉnh, tiếp tục viết: "Đại nha hoàn của nàng hiện ở đâu?"

"Nàng ấy không được, nàng ta là nha đầu được phủ ta huấn luyện thành cao thủ, ra tay không phân nặng nhẹ."

Văn Triển đang trầm ngâm suy nghĩ, bỗng nghe nàng khẽ thỏ thẻ: "Hay là chàng giúp ta xoa bóp nhé?"

"Cốp" một tiếng, Văn Triển giật lùi một bước dài, va mạnh vào bàn.

Lục Vân Sơ nghe mà cũng thấy đau thay, tiếp tục nói: "Ta cũng từng thoa dược cho chàng, chúng ta giúp đỡ lẫn nhau cũng là lẽ thường."

Tay Văn Triển bắt đầu run run, da đầu tê dại. Sao có thể so sánh như vậy được?

Vẻ mặt hắn căng thẳng, đôi mày chau lại, dáng người thẳng tắp, dưới ánh nến toát ra vẻ đẹp thanh khiết đến lãnh đạm.

Càng như vậy, Lục Vân Sơ lại càng muốn từng bước ép sát.

Nàng khẽ thở dài: "Thôi vậy, có lẽ mai sẽ hết đau. Chỉ là không biết đêm nay có thể yên giấc hay không, thực sự rất khó chịu."

Nàng vừa dứt lời, liền vén chăn nằm xuống, đầu tựa vào gối. Chờ đợi chốc lát, phía sau vẫn im lìm như tờ.

Không lẽ nào, Ngọc Nương chẳng phải từng nói chiêu này bách phát bách trúng hay sao?

Ý niệm này vừa chợt thoáng qua trong tâm, phía sau liền vọng lên tiếng bước chân do dự.

Văn Triển quỳ xuống bên mép giường, cầm lấy lọ rượu thuốc, "bụp" một tiếng, khẽ mở nắp.

Lục Vân Sơ không tiếp tục làm khó y, liền ngồi dậy, để lộ bờ vai trắng ngần.

Bàn tay Văn Triển lạnh giá, lực đạo nhẹ nhàng đặt lên người nàng tựa như một bông tuyết vừa rơi, lạnh đến mức khiến Lục Vân Sơ khẽ rùng mình.

Hắn vội vã rụt tay lại, tiếng vải vóc sột soạt phía sau, rõ ràng biểu lộ nỗi bồn chồn ngập tràn trong lòng y.

Văn Triển hẳn là định đi lấy giấy bút để viết lời hỏi thăm, Lục Vân Sơ vội vàng lên tiếng trấn an: "Không sao, chỉ là tay chàng có chút lạnh lẽo, ta nhất thời chưa quen mà thôi."

Nghe vậy, y xấu hổ cúi đầu, dùng sức xoa hai tay cho ấm.

Lục Vân Sơ không quay đầu nhìn lại, nhưng hoàn toàn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ y xoa tay buồn cười đến mức nào.

Ngờ đâu, y lại rót rượu thuốc vào lòng bàn tay, rồi đặt lên vai cổ Lục Vân Sơ.

Y sợ ấn mạnh sẽ làm nàng đau, nên lực đạo vô cùng nhẹ. Lục Vân Sơ vốn không bị thương, định bụng lừa y xoa bóp một hồi, nhưng lực đạo nhẹ nhàng này ngay cả sự mỏi mệt cũng chẳng thể xua tan.

"Quá nhẹ."

Văn Triển tăng thêm lực đạo, xoa bóp chốc lát, rồi lại dừng tay, dường như đang thăm dò ý nàng.