Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vút" một tiếng, hàn quang sắc lạnh lóe lên, đoản đao của Văn Giác đã kề sát cổ họng nàng, giọng điệu quát hỏi: "Ngươi đã biết những gì?"

Lục Vân Sơ điềm nhiên nhìn hắn chằm chằm.

Bàn tay hắn ta cầm đoản đao gân xanh nổi cuộn, trong khoảnh khắc, lưỡi d.a.o càng lúc càng đến gần, nàng cảm nhận được một luồng lạnh buốt nơi cổ họng.

Văn Giác đã nổi sát tâm.

Lục Vân Sơ còn chưa kịp nghĩ đường lui thì đột nhiên, Văn Giác như bị chấn động mạnh, hắn buông đoản đao xuống, ôm đầu đau đớn quằn quại, sát khí quanh người hắn ta tiêu tán không dấu vết.

Hắn ôm đầu, mồ hôi hột túa ra như tắm.

Lục Vân Sơ đưa tay lên cổ họng, da thịt nơi cổ bị đoản đao cứa rách, ứa m.á.u tươi. Nhưng vết thương mỏng manh ấy đang từ từ mờ dần, rồi tan biến. Chỉ trong vài hơi thở, vết thương đã không còn dấu tích.

Nàng toàn thân lạnh buốt xương cốt, nhặt thanh đoản đao dưới đất lên, chậm rãi tiến lại gần Văn Giác.

Văn Giác ngẩng đầu, định đoạt lại đoản đao, nhưng lại bị Lục Vân Sơ một đao cứa vào lòng bàn tay.

Hắn ta thống khổ kêu lên một tiếng, chợt vươn tay níu lấy vạt áo nàng, hai mắt đỏ ngầu như muốn nhỏ máu: "Ngươi rốt cuộc muốn làm gì! Sao ngươi dám ra tay——"

Lời nói chợt ngưng bặt, hắn kinh ngạc nhìn lòng bàn tay mình lại nguyên vẹn như cũ.

"Tại sao, ta lại cảm thấy…" Hắn ta nhìn vào lòng bàn tay mình lẩm bẩm: "Ta rõ ràng cảm nhận được…"

Lục Vân Sơ điềm tĩnh hỏi hắn: "Huynh còn nhớ ta vừa hỏi huynh điều gì không?"

Đầu Văn Giác lại đau nhói trở lại, hắn hít một ngụm khí lạnh: "Ngươi bảo ta sắm sửa đồ đạc cho dịp Tết."

Thì ra là vậy.

Cuối cùng, Lục Vân Sơ đã thông suốt mấu chốt.

Cốt truyện sẽ tự động điều chỉnh. Chưa phải lúc nhân vật bị thương, thì họ sẽ chẳng thể bị thương. Vết thương không trọng yếu với cốt truyện sẽ tự động khép miệng. Tương tự như vậy, Văn Triển muốn đoạt mạng nàng nhưng không thể, cũng bởi số mệnh trong cốt truyện chưa định nàng phải vong mạng.

Vậy những vết thương được định sẵn trong cốt truyện thì sao? Những vết thương trên người Văn Triển… Nếu nữ phụ đã không còn, chẳng còn ai làm hắn ta thương tổn, liệu hắn có còn phải chịu đựng những vết thương ấy nữa chăng?

Lục Vân Sơ cảm thấy mình như rơi vào vực thẳm sâu hun hút, bóng tối bủa vây lấy nàng, khiến nàng khó thở. Nàng quay gót tháo chạy về phía con đường cũ.

Văn Giác đứng sững tại chỗ, cơn đau đầu vẫn chưa nguôi ngoai. Hắn có chút mơ màng, hoang mang nhìn bóng lưng Lục Vân Sơ lẩm bẩm: "Không đúng, sao nàng ta lại xuất hiện ở đây? Chẳng phải thị vệ đã bẩm báo nàng bị thích khách đ.â.m trúng lưng trong yến tiệc tối ấy hay sao?"

Lục Vân Sơ phi nước đại về viện thì thấy Văn Triển đang theo lời dặn của nàng, ra sân tắm nắng đúng giờ.

Hắn ta dưới nắng ấm áp, đến nỗi mơ màng khép hờ đôi mắt, dường như chẳng thể mở ra nổi.

Khóe mắt hắn khẽ liếc thấy bóng ai đó lao về phía mình, đôi mắt khẽ mở, nhận ra là Lục Vân Sơ. Văn Triển vội vịn cột đứng dậy, bước nhanh về phía nàng, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lục Vân Sơ trầm ngâm nhìn hắn, nghĩ đến phán đoán của mình, lòng nàng nặng trĩu những suy tư phức tạp.

Nàng lắc đầu ý bảo mình vô sự, rồi nói vọng vào Văn Triển: "Vào nhà đi, chàng."

Văn Triển thấy nàng thật sự không chút tổn thương nào trên người, thở phào một hơi nhẹ nhõm, liền theo nàng vào nhà.

Lục Vân Sơ hỏi hắn: "Vết thương của chàng sao rồi?"

Văn Triển nhận thấy nỗi lo lắng trong lòng nàng, nghiêm cẩn viết ra: "Đã chẳng sao rồi, ta mỗi ngày đều cẩn thận bôi thuốc."

Lục Vân Sơ ánh mắt nàng dán chặt vào quyển sổ Văn Triển đưa, nàng lặng thinh hồi lâu. Trực giác mách bảo rằng hắn đang nói lời không thật.

Nàng ngẩng đầu, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào Văn Triển: "Văn Triển, chàng có lừa ta không?"

Lông mi Văn Triển khẽ rung động, hắn cụp mi mắt che đi ánh nhìn.

Lục Vân Sơ đưa tay kéo ống tay áo chàng lên, xem xét cổ tay chàng. Đúng như Văn Triển đã nói, chàng bôi thuốc cẩn thận, thuốc bột phủ kín vết thương, khó mà nhìn rõ tình trạng cụ thể.

Lục Vân Sơ trầm ngâm chốc lát, đoạn bảo Văn Triển: "Cởi y phục ra."

Văn Triển bỗng ngẩng phắt đầu, ánh mắt chàng hiện thoáng nét hoảng loạn.

"Vết thương của chàng chưa lành phải không?" Lục Vân Sơ hỏi.

Văn Triển cúi đầu im lặng.

Lục Vân Sơ hỏi tiếp: "Chàng nói đã bôi thuốc cẩn thận, vậy vết thương trên lưng thì sao?" Nàng nắm lấy ống tay áo Văn Triển, đưa vết thương trên cổ tay chàng ra cho chàng xem: "Nếu vết thương lành chậm chạp như vậy, e rằng vết thương trên lưng chàng chưa tới lúc có thể không cần bôi thuốc."

Nàng đứng gần đến vậy, dù Văn Triển cúi đầu đến đâu, nàng vừa ngẩng lên đã có thể thấy nét bối rối trong ánh mắt chàng.

Lục Vân Sơ buông tay áo chàng xuống, nhẹ giọng hỏi: "Chàng sợ ta lo lắng sao?"

Văn Triển mím môi, vẫn không lấy giấy bút ra, điều này cho thấy chàng không muốn trả lời.

Lục Vân Sơ không ép buộc chàng nữa, kéo chàng vào phòng trong: "Vào đây đi, nơi đó ấm áp hơn."

Văn Triển theo bước nàng, lòng dạ khôn xiết bồn chồn.

Nàng đi đến bên giường, bảo chàng: "Cởi ra đi, để ta xem lưng chàng."

Văn Triển không nhúc nhích.

Lục Vân Sơ đến gần, ngón tay khẽ chạm vào vạt áo chàng: "Muốn ta tự tay làm sao?"

Hơi thở Văn Triển lập tức trở nên rối loạn, chàng bất an nhìn Lục Vân Sơ, đôi mắt lộ rõ vẻ cầu khẩn.

"Không sao, để ta xem." Giọng nàng dịu dàng, lời nói tựa làn gió nhẹ lướt qua vành tai chàng, Văn Triển theo bản năng nghiêng đầu, lánh đi nỗi xao động bất an nơi đáy lòng.