Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nếu dạ dày không thoải mái, phải nói cho ta ngay." Nàng dặn dò.

Văn Triển gật đầu.

Tàu hũ ky chiên vàng ươm, dày dặn, một miếng lớn thấm đẫm nước dùng, độ giòn giảm bớt, nhưng không quá mềm, cắn một miếng, nước dùng chua ngọt tan trong miệng, vị đậu nồng nàn, hương thơm ngậy béo, nhai có mùi thơm của dầu mỡ.

Văn Triển cảm thấy rất ngạc nhiên với hương vị này, hiếm khi nhướn mày. Hắn dùng răng nghiền nát miếng tàu hũ ky, cuối cùng nuốt xuống một cách tiếc nuối, ăn xong cúi đầu, có chút hụt hẫng.

Lục Vân Sơ nhìn thấy, lại lặng lẽ rửa cho hắn hai miếng nữa: "Miếng cuối cùng rồi nha."

Văn Triển lập tức khôi phục lại nụ cười ôn hòa, ngoan ngoãn gật đầu.

Người trong cuộc thì mờ mịt, Liễu Tri Hứa thấy vậy, không khỏi cong khóe mắt, ánh mắt đảo qua lại giữa hai người.

Văn Giác cuối cùng cũng không chịu nổi nữa mở mắt ra, đám người này có coi hắn ta ra gì không!

Mới vừa mở mắt, đúng lúc thấy Liễu Tri Hứa đang cười với Văn Triển, trong lòng giật thót một cái. Chẳng lẽ nàng ấy đối với… Không, không thể nào, hắn ta đã không còn là thiếu niên phóng khoáng, rực rỡ như xưa, mà nàng ấy nhất định sẽ là nữ nhân của hắn ta! Chỉ có thể là nữ nhân của hắn ta!

Văn Giác nghiến răng, vẻ mặt biến đổi khó lường.

Mà cả bàn chỉ có một mình hắn ta miệt mài diễn theo số mệnh đã định, chấp giữ vai trò được sắp đặt, còn ba người kia ăn uống vui vẻ, tâm trạng vô cùng tốt, chủ khách thảy đều hân hoan, ăn xong thì chuẩn bị cáo từ.

"Sắp đến Tết rồi, không biết Liễu cô nương có về nhà không, ngày Tết kỵ nhất là vắng vẻ. Nếu cô nương không ngại, có thể đến viện của ta dùng bữa." Lục Vân Sơ nhiệt tình mời: "Ta cứ thấy chưa đủ náo nhiệt."

Liễu Tri Hứa có chút cảm động: "Ta đúng thật là không về nhà, ta… Lục phu nhân, đa tạ."

Bọn họ hòa thuận rời đi, để lại Văn Giác đứng ngây ra một lúc lâu.

Hắn ta nhìn bàn bát đĩa trống trơn, tức đến bốc khói, hất tung cả bàn, bá đạo xả giận: "Bọn họ có coi ta ra gì không!" Hắn ta nghĩ đến lời mời của Lục Vân Sơ, nửa tin nửa ngờ: "Cái con điên Lục thị kia rốt cuộc toan tính điều chi?"

Hắn thì đắc ý, còn đám nha hoàn lại muốn rơi lệ. Nước sốt vương vãi khắp sàn nhà, biết làm sao mới có thể tẩy sạch mùi hương khó chịu này đây… Chẳng lẽ thiếu gia không nghĩ tới mấy ngày tới phải ngồi vẽ tranh ở đình sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lục Vân Sơ bưng một bát hồ dán lớn, cẩn trọng dán nốt câu đối xuân cuối cùng. Nàng bước lên chiếc ghế đẩu, kiễng chân, đưa tay vuốt phẳng góc câu đối.

Đang lúc loạng choạng, một bàn tay vững chãi đã kịp thời đỡ lấy nàng.

Văn Triển khẽ nhíu mày đầy bất đắc dĩ, đứng dưới đất, đưa tay nhẹ nhàng vuốt phẳng câu đối.

Lục Vân Sơ khẽ nhảy xuống ghế đẩu, kéo nhẹ tay áo hắn: "Ta đã dặn chàng chớ động đậy nữa rồi mà. Năm mới Tết đến, mấy ngày này cố gắng giữ mình đừng cử động mạnh, kẻo vết thương rách miệng, cả năm sau này sẽ khó lòng lành lặn."

Tuy Văn Triển có khái niệm về năm mới, nhưng đối với cái gọi là "Tết" chỉ có nhận thức mơ hồ. Hắn không hiểu sự nhiệt thành bất chợt này của Lục Vân Sơ đến từ đâu, cũng không rõ vì sao nàng lại có nhiều điều kiêng kỵ cổ quái như vậy, chỉ có thể nghiêm túc ghi nhớ những điểm chính, rồi làm theo ý nàng.

Dù sao thì cứ tỏ vẻ đồng tình là được rồi.

Đến gần Tết, gió lạnh rít gào, thời tiết âm u, dường như sắp có tuyết rơi. Lúc này đây, cả phủ được trang hoàng đỏ rực, tựa như có thể xua tan từng cơn gió lạnh buốt.

Lục Vân Sơ đưa mắt nhìn khắp sân ngập tràn sắc đỏ, thỏa mãn gật gù.

"Nếu có thể treo thêm ngô bắp, rồi cùng mọi người đốt lửa trại ngay trong sân thì càng tuyệt hảo." Nàng thầm nghĩ, càng giống như khung cảnh sân nhà của người thôn quê những năm bảy tám mươi trên màn ảnh nhỏ vậy, nhìn là thấy rộn ràng, hân hoan.

Văn Triển không hiểu ngô bắp là gì, trong mắt hiện rõ vẻ khó hiểu. Song, mấy ngày nay Lục Vân Sơ tràn đầy hân hoan khí Tết, ngay cả dáng đi cũng thoạt trông oai vệ lạ thường. Hắn không dám hỏi, chỉ có thể nghiêm mặt tỏ vẻ đồng tình.

Quả nhiên, Lục Vân Sơ được khích lệ, lập tức sai người tìm một chậu than lớn đặt giữa sân.

Củi lửa kêu tí tách, ngọn lửa nhảy múa, bốn phía xung quanh lập tức ấm áp hẳn lên.

Lục Vân Sơ khẽ cảm thán: "Nếu lại có thêm một trận tuyết nữa thì tốt rồi." Nói xong nàng lại thở dài. Trong hai kiếp trước, nàng đều bị gãy chân vào trận tuyết đầu tiên sau Tết. Thời gian giữa hai kiếp lại chẳng giống nhau, cũng không biết kiếp này tai họa sẽ đến vào lúc nào.

Đang trầm ngâm suy tính, có nha hoàn đến gần, hành lễ rồi khải bẩm: "Tiểu thư, Liễu cô nương đến thăm."

Nha hoàn vốn luôn tuân theo quy tắc, nếu không có lệnh thì không được phép tùy tiện bước vào cổng chính, song khi nữ chính vừa ghé, mọi quy tắc ấy đều phải nhường đường.

Trên mặt Lục Vân Sơ hiện lên vẻ hưng phấn chờ mong sự náo nhiệt, nàng dặn Văn Triển vào bếp trước, còn mình thì nhấc vạt váy, vội vàng chạy ra cổng. Ngay khi vừa nhìn ra, đã thấy bóng dáng nữ chính đang đứng đợi nơi cổng viện.

Da trắng như tuyết, tóc mai như mây, khoác áo choàng lụa, nàng toát lên vẻ quý khí bức người, tựa tiên nữ không nhiễm bụi trần.