Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Triển cố lấy hết dũng khí để lộ mặt ra khỏi tấm vải. Dù giờ phút này vô cùng mất mặt, nhưng nếu cứ trốn tránh mãi thế này thì lại càng thêm thảm hại.
Hắn cảm thấy không còn mặt mũi nào để diện kiến Lục Vân Sơ. Ngoài sự hổ thẹn ra, còn có nỗi e thẹn không cách nào kiểm soát. Hắn cũng chẳng hiểu vì sao sự việc lại thành ra nông nỗi này, tâm trí rối bời. Nàng đã hôn lên trán hắn, vì lẽ gì nàng lại làm vậy… Là vì thấy hắn đáng thương chăng? Vì lòng thương hại ư? Nhưng như vậy nào có phải.
Văn Triển lòng luôn thấp thỏm, hoảng sợ trước những xúc cảm lạ lùng, song lại phảng phất đôi chút hoan hỉ khó tả.
Hắn ngồi thẳng dậy, nghiêng đầu, chẳng dám nhìn thẳng Lục Vân Sơ.
Lục Vân Sơ ngồi xổm xuống trước mặt hắn. Hắn toan đưa tay muốn lấy khăn, nào ngờ Lục Vân Sơ lại trực tiếp đặt khăn lên mặt hắn.
Văn Triển ngẩn ngơ.
Nàng nâng mặt hắn, dùng chiếc khăn ấm áp lau chùi cẩn thận cho hắn.
"Chàng xem, má chàng vẫn còn dính chút đá vụn, may mắn thay không hề xây xước."
Văn Triển lại đỏ bừng mặt.
Nàng lấy khăn xuống, gấp đôi lại, để lộ khuôn mặt đã sạch sẽ.
Văn Triển nhân cơ hội thoáng liếc nhìn nàng, chỉ một thoáng mà thôi, rồi vội vàng thu hồi ánh mắt.
Vừa rồi nàng đích thực là… đã hôn hắn, tại sao nàng lại chẳng có chút biến đổi nào? Là ta đã tự làm quá mọi chuyện, hay đây chỉ là ảo giác do cơn đau hành hạ?
Lục Vân Sơ ngẩng đầu. Hắn lập tức căng thẳng, vẻ mặt lạnh lùng, không hề lộ ra chút bối rối nào trong lòng.
Nước da hắn trắng đến mức gần như trong suốt, làn da sạch sẽ, cả người toát lên vẻ thanh khiết tựa băng tuyết. Bởi vậy, khi dính bùn đất lại càng trông lạc lõng, tựa ngọc bích rơi vào chậu than, vớt lên thì chỗ xám chỗ trắng.
Lục Vân Sơ rất muốn bật cười, nàng khẽ mím môi, lau trán cho hắn thật kỹ càng.
Văn Triển cảm nhận được. Hắn càng thêm bối rối, cả người như có kiến bò trên da thịt.
Đầu hắn bị Lục Vân Sơ nâng niu, chẳng thể nghiêng đi né tránh, chỉ đành liếc mắt, cố lảng đi ánh nhìn.
Lông mi hắn khẽ run rẩy, tim đập thình thịch, bứt rứt vô cùng.
Lục Vân Sơ bật cười khe khẽ. Theo bản năng hắn đưa mắt nhìn qua, nhưng nàng cười xong liền đứng dậy đi giặt khăn, khiến cho tâm can Văn Triển bồn chồn lo lắng không nguôi.
Hắn siết chặt nắm tay, vẻ mặt nghiêm trọng, rốt cuộc nàng cười vì điều gì!?
Lục Vân Sơ từ một túi đồ khác lấy ra y phục sạch sẽ, khẽ kinh ngạc thốt lên: "Văn Giác quả thật chu đáo, lại còn mang theo cả trung y. Văn Triển, chàng mau thay đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Thực ra không phải do Văn Giác chuẩn bị, là Liễu Tri Hứa đã nhắc nhở.
Văn Triển đứng dậy, nhận lấy trung y, do dự nhìn Lục Vân Sơ.
Lục Vân Sơ cư nhiên có thể hiểu ý hắn: "À thì ra là vậy, ta sẽ không nhìn đâu. Ta sẽ thu xếp đồ đạc một chút, rồi đi dắt ngựa."
Văn Triển gật đầu.
Lục Vân Sơ nhét đồ đạc vào bọc, chỉnh lại vạt áo, rồi bước ra khỏi miếu.
Văn Triển không mấy đề phòng. Thấy nàng đứng dậy đi ra ngoài, hắn liền bắt đầu cởi y phục.
Trung y của hắn bị ướt. Chưa kịp tắm rửa mà đã thay y phục thì quả có chút khó chịu, nhưng dù sao cũng hơn việc khoác lên mình y phục ướt át mà lên đường.
Hắn nhanh chóng cởi bỏ trung y, giũ giũ y phục, chuẩn bị mặc vào.
Lục Vân Sơ vừa ra khỏi miếu, chợt nhớ chưa hỏi hắn buộc ngựa ở đâu. Nàng quay đầu lại, liền nhìn thấy tấm lưng chằng chịt vết thương của hắn.
Tim nàng chậm mất nửa nhịp.
Quả thực kỳ lạ, thuở trước nhìn thấy chỉ thấy xót xa, không nỡ nhìn lâu. Giờ đây, lại thấy vòng eo hắn thật thon gọn, làn da mỏng manh càng tô điểm cho đường nét thêm mềm mại. Ánh mắt lướt xuống dưới, chính là những nơi đầy đặn… khụ, không chỉ eo thon, ngay cả phần m.ô.n.g cũng thật nảy nở căng đầy.
Lục Vân Sơ đỏ bừng mặt, vội quay đầu bỏ đi, không thể để Văn Triển phát hiện mình vô tình nhìn thấy cảnh này.
Nàng tìm thấy ngựa ở một am nhỏ phía sau miếu, thuận tay cầm lấy dây cương dắt ngựa lại. Văn Triển lúc này đã thay xong y phục, ôm bọc đồ chuẩn bị rời đi.
Hai người phải cùng cưỡi chung một con ngựa.
Tay Lục Vân Sơ bị thương, đương nhiên Văn Triển sẽ phụ trách điều khiển ngựa.
Tích tuyết dày đặc, đạp lên kêu răng rắc. Văn Triển có chút lo lắng, bước qua vuốt ve đầu con hắc mã.
Hắc mã tính tình hiền lành. Khi đó Văn Triển bế Lục Vân Sơ tìm miếu đổ nát, nó liền ngoan ngoãn đi theo phía sau, một đường theo tới tận đây.
Nó cúi đầu, dụi vào mặt Văn Triển.
Văn Triển dường như có duyên kỳ lạ với vạn vật linh tính. Người và ngựa quấn quýt một hồi, hắn mới khẽ vẫy tay gọi Lục Vân Sơ lại.
Văn Triển dẫm lên bàn đạp ngựa, xoay người lên ngựa một cách gọn gàng. Hai tay Lục Vân Sơ quấn băng, không tiện dùng sức. Nàng đang tìm cách lên ngựa, thì Văn Triển đưa tay về phía nàng.
Nàng thoáng nghi hoặc, rồi đưa tay cho hắn. Văn Triển nắm lấy cánh tay nhỏ của nàng, khẽ gật đầu. Nàng phối hợp, nương theo lực tay hắn liền được Văn Triển kéo phắt lên ngựa.
Mỗi khi như vậy, nàng lại cảm thấy bản thân mình thật nhỏ bé lạ thường. Rõ ràng Văn Triển trông có vẻ gầy yếu, song sức lực của hắn lại vượt xa nàng rất nhiều.