Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Được rồi, anh cứ bận làm việc.”
Tôi buồn bã mím môi.
Đôi môi vẫn còn đỏ tươi sau nụ hôn sưng tối qua.
Như một quả mọng chín mọng nước.
Mím nhẹ, càng đỏ rực thêm.
Giang Xác nhìn tôi, yết hầu nhẹ lăn rồi nói:
“Ra đây một chút.”
“Hả? À.”
Tưởng anh khó chịu vì nói chuyện qua kính, tôi ngoan ngoãn đứng dậy, ra ngoài đến bên anh.
“Sao vậy?”
Anh không nói gì.
Trong tiếng máy ầm ầm gần đó và nhạc quảng cáo từ tiệm bên cạnh vang lên, anh bất ngờ cúi xuống hôn má tôi.
Rồi hôn lên môi tôi.
Chỉ chạm môi không hề vương bụi bẩn.
“Dù có bận, cũng phải dành thời gian làm hài lòng bà chủ chứ.”
Tim tôi không khống chế nổi, đập rộn lên nhiều nhịp hơn.
Sau khi Giang Xác quay lại công trường, tôi lặng lẽ trở về quán.
Vui như thể vừa trúng số.
Hai mươi bốn năm sống khuôn mẫu, đây là lần đầu tôi dám phá vỡ hiện trạng, đi bao dưỡng người khác.
Không ngờ đã bao được một người rất tuyệt vời.
Giang Xác không chỉ đẹp trai mà còn rất tôn trọng tôi.
Dù anh nghèo đến mức làm công nhân khuân vác.
Nhưng không sao.
Tôi có thể tiết kiệm ăn uống, bán thêm vài ly cà phê để nuôi anh.
Chỉ tiếc những ngày sau, anh luôn rất bận.
Mỗi lần tôi hẹn ra ngoài qua đêm, anh đều không rảnh, chỉ thi thoảng tranh thủ vài phút xuất hiện trước cửa quán, hôn tôi một cái.
Anh còn dặn tôi công trường hiểm nguy, không được tự tiện vào tìm anh, cứ đợi anh tan ca rồi đến.
Thực tế, nếu người ngoài nhìn vào, mối quan hệ kỳ lạ này như thể tôi là chim hoàng yến được bao dưỡng.
Ngày ngày mòn mỏi đợi bà chủ đến.
Cứ như vậy lặp lại.
Đến tôi, vốn cam chịu, cũng bắt đầu thấy bất mãn.
Hai mươi nghìn đã chuyển.
Hai tuần trôi qua chỉ có hôn môi, cảm giác hơi… lỗ vốn.
Một hôm, khi anh đến quán, tôi nghiêm khắc chỉ trích anh không tận tâm.
“Tôi thấy thế không ổn, nhận tiền mà không làm việc gì.”
Hôm đó trên người anh sạch sẽ, không vấy bẩn.
Anh bước thẳng sau quầy, khi không có khách, lười biếng hôn nhẹ lên mặt tôi từng chút.
Dường như anh rất thích hôn tôi.
Đặc biệt hôn mặt tôi.
Mỗi lần để lại hai dấu son nhỏ, nhanh biến mất, anh mê mải không chán.
Nghe tôi nói, anh trêu:
“Em đang càu nhàu như muỗi kêu đấy, hét to lên coi.”
“…….”
Tôi lấy hết can đảm, lớn giọng:
“Giang Xác, tôi nghĩ chúng ta nên nói rõ ràng.”
“Nói gì?”
“Khụ, đã nhận tiền, mà không hoàn thành nhiệm vụ chim hoàng yến thì phải trừ lương.”
Anh nhướn mày, nghiêng đầu chăm chú nhìn tôi.
“Thư Nhiên, ai bảo em nhát gan, nhìn em gan lắm mà.”
“À này, tôi thắc mắc, sao em lại muốn bao dưỡng tôi?”
Người mắc chứng sợ xã giao như tôi sợ nhất là bị nhìn chằm chằm và trêu chọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi tránh ánh mắt anh, ngượng ngùng trả lời:
“Vì anh đẹp trai, dáng người đẹp, là mẫu người tôi thích, hơn nữa anh khiến tôi cảm thấy an toàn, như thể tôi có một điều gì đó thuộc về mình.”
Câu cuối tôi nói rất nhẹ, mơ hồ.
Có lẽ anh không nghe rõ.
“Ồ, nói ngắn gọn là thèm khát tôi đấy hả?”
“Ừm.”
Tôi không phủ nhận, mặt nóng ran.
Thực sự tôi thèm khát anh.
“Vậy… tối nay anh có rảnh cùng tôi làm chuyện đó không?”
“Chuyện đó không chỉ là hôn môi.”
Anh cúi đầu, cắn nhẹ lên má tôi đang đỏ bừng.
“Chuyện đó à? Là phải thêm tiền.”
“Không, không thành vấn đề.”
Tôi gấp gáp gật đầu.
Anh cười khẽ.
“Được thôi, tối nay tôi xong việc rồi, nên…”
Đúng lúc có khách bước vào quán.
Anh bỏ lời dở, buông tôi ra, để lại câu đầy hàm ý:
“Tối nay tôi không mời em ăn đồ ngọt nữa, mà là… món khác.”
Tối hôm đó, tôi cùng anh đến khách sạn quen thuộc.
Lần này, túi anh xách không còn đồ ăn vặt mà là những dụng cụ “gây án” thực sự.
Anh kéo tôi vào cửa hàng tiện lợi, tự tay chọn mua.
Loại siêu đại.
Siêu mỏng.
…….
Cái tám chữ không dành cho trẻ em cùng giọng nói châm chọc của anh cứ vang trong đầu tôi.
Tôi trừng mắt, rồi như tên b.ắ.n lao qua một bên.
Lấy điện thoại ra, mở đi mở lại vài ứng dụng, giả vờ bận rộn.
Ừ.
Chỉ cần không nhìn thẳng, không ai thấy tôi.
Tôi không mua.
Tôi chỉ tình cờ đi ngang.
Tôi điên cuồng tự an ủi bản thân.
Nhưng cảm giác như nhân viên cửa hàng và khách khác lén nhìn tôi.
Cả người đi đường, lễ tân khách sạn…
Mãi đến vào phòng mới thở phào nhẹ nhõm.
“Giang Xác, tôi đi tắm trước nhé.”
“Khoan đã, đừng vội.”
Tôi ngơ ngác nhìn anh.
“Còn chuyện gì nữa?”
Anh giơ tay, cởi áo thun.
Đường nét cơ bắp rắn chắc hiện ra, mái tóc rối nhẹ vì tĩnh điện từ áo.
Một khung hình nam sắc đỉnh cao chắn trước mắt tôi.
Lần trước qua đêm, anh chỉ hôn, không cởi đồ.
Tôi chỉ dám len lén nhìn qua áo.
Hành động hôm nay của anh như ban tặng một phúc lợi trời cho.
Ánh mắt tôi không rời nổi.
Giang Xác nhìn tôi sâu thẳm, trầm giọng:
“Sao để bà chủ tự tắm, có cần tôi phục vụ tắm rửa chu đáo không?”
Hai người cùng tắm thì sao xảy ra chuyện gì?
Không cần nói cũng hiểu.