Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cái gì cần kiểm tra đều đã kiểm tra, cái gì cần hỏi đều đã hỏi. Sự thật sáng tỏ, cuối cùng chỉ có một tờ phạt vì chở quá số người quy định.
"Duyệt Duyệt, vậy mình đi trước đây nhé."
Hạ Doanh hoàn toàn mặc kệ sống c.h.ế.t của tôi, kéo theo mấy cậu em trai nghênh ngang rời đi. Tôi đứng tại chỗ, tay trái cào tay phải, ngượng ngùng không biết nên nhìn vào đâu.
Thẩm Tu Viễn giao ban công việc xong liền đi tới, mu bàn tay anh ấy áp vào trán tôi, đôi lông mày đẹp đẽ nhíu chặt lại.
"Người không khỏe sao không nói cho anh biết, anh sẽ đến công ty đón em."
"Người ta gửi tin nhắn cho anh, anh chỉ trả lời một tiếng “'ừm”, người ta cứ tưởng anh bận nên không dám làm phiền anh." Thật ra tôi không giận, chỉ là muốn nhân cơ hội này trêu chọc anh ấy. Chỉ vì đang bị bệnh, giọng nói vô tình mang theo chút làm nũng.
Ánh mắt Thẩm Tu Viễn dịu lại, vòng tay ôm lấy eo tôi: "Tại anh à?"
Tôi lắc đầu: "Dạ không dám, em sợ cảnh sát Thẩm phạt em."
Mấy người phía sau lén lút nhìn chằm chằm vào đây. Từng người một đều dựng tai lên lắng nghe.
"Ôi chao, thì ra Đội trưởng Thẩm cũng có mặt dịu dàng như vậy."
"Hiếm thật, tôi chưa bao giờ thấy, mấy cậu thấy chưa?"
"Chưa thấy, bọn tôi đâu phải đại mỹ nhân như chị dâu."
Thẩm Tu Viễn không để ý đến họ, bế tôi lên rồi nhét vào xe.
Về đến nhà, tôi lảo đảo ngã vật xuống sofa. Thẩm Tu Viễn ngồi xổm bên cạnh tôi hỏi: "Ăn cơm chưa?"
Tôi gật đầu, nắm lấy ngón tay anh ấy.
"Ông xã, em muốn uống canh lê đường."
Anh ấy ừ một tiếng: "Anh đi nấu cho em ngay bây giờ."
Khi tôi tắm xong đi ra, trên bàn đã có một bát canh lê đường nóng hổi. Lê chìm xuống dưới, nước canh vàng óng có nấm tuyết và kỷ tử nổi lên, trông rất đẹp mắt. Tôi húp từng ngụm nhỏ, mắt cong cong.
"Ông xã, em thật sự hạnh phúc quá."
"Uống bát nước lê mà đã hạnh phúc rồi à?" Thẩm Tu Viễn cười bất lực: "Em đúng là dễ thỏa mãn thật đấy."
Tôi lắc đầu, dán sát vào người anh ấy: "Em hạnh phúc vì đã tìm được một người chồng tốt."
Anh ấy cụp mắt nhìn tôi, tình cảm nồng đậm lan tỏa trong đáy mắt, hóa thành những vệt sáng lấp lánh như dải ngân hà dịu dàng.
Bầu không khí được đẩy đến đây, trong đầu tôi chợt hiện lên một vài hình ảnh không đứng đắn. Đôi chân vừa tắm xong vẫn còn nóng hổi cọ cọ lên đùi anh ấy. Tôi nũng nịu nói: "Ông xã, chúng ta về phòng ngủ đi?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Anh ấy búng trán tôi: "Đang bệnh, nghĩ gì thế?"
Tôi bĩu môi hừ một tiếng.
Anh ấy lấy một vỉ thuốc cảm từ trong ngăn kéo, bóc ra mấy viên nhét vào miệng tôi, nhẹ giọng nói: "Uống thuốc xong ngủ sớm đi, nếu ngày mai vẫn không đỡ thì anh sẽ đưa em đi bệnh viện."
"Nhưng mà ngày mai còn có khách hàng..."
"Ừm?"
"Em nghe lời anh."
Sáng hôm sau, tôi vươn vai bước ra khỏi phòng ngủ. Trên bàn ăn có trứng luộc và bánh bao thịt nhỏ, còn có cháo thịt nạc rau củ nóng hổi.
Thẩm Tu Viễn cởi tạp dề ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn tôi một cái: "Sắc mặt vẫn không tốt, xin nghỉ đi, anh ở nhà với em."
Mắt tôi sáng lên, tôi vui vẻ lấy điện thoại ra xin phép lãnh đạo cho nghỉ.
Khi đang ăn cơm, điện thoại của Thẩm Tu Viễn reo. Hình như không muốn tôi nghe thấy, anh ấy đặc biệt ra ban công để nghe. Cửa ban công cách âm rất tốt, tôi không nghe rõ họ nói gì, chỉ thấy Thẩm Tu Viễn cau mày, sắc mặt không tốt, hình như đang cãi nhau.
Khi anh ấy quay lại, tôi không kìm được hỏi: "Ông xã, ai chọc anh giận vậy?"
Anh ấy lơ đãng nói: "Không có chuyện gì."
"Vừa rồi là điện thoại của ai?"
"Một người liên quan đến vụ án cũ."
"Là nữ?"
Anh ấy khựng lại: "Ừm."
Lòng tôi lạnh đi, cắn đũa, im lặng, không nói gì.
Anh ấy cười xoa xoa mũi tôi: "Chỉ là một số chuyện công việc thôi, không phải như em nghĩ đâu."
Không phải như tôi nghĩ? Vậy tại sao lại phải tránh tôi nghe điện thoại?
Trong lòng tôi không vui, nhưng cũng không hỏi thêm: chỉ "Ồ" một tiếng, nhét một cái bánh bao vào miệng.
Làm sao anh ấy lại không nhìn ra tâm tư nhỏ bé của tôi, nhẹ nhàng nắm tay tôi: "Làm sao mới không giận đây?"
Tôi gãi gãi mặt, miễn cưỡng nói: "Dính lấy em cả ngày thì em tha thứ cho anh."
Khóe môi anh ấy cong lên, đôi mày lạnh lùng nhuốm ý cười: "Được."