Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi cũng vừa kết thúc hợp đồng với công ty, liệt kê từng tội trạng ép buộc nghệ sĩ, thao túng dư luận của công ty, và đ.â.m đơn kiện họ ra tòa.
Tạ Tận từ chối rất nhiều công việc, nói muốn dành thời gian bên tôi.
Chúng tôi đã hứa hôm nay sẽ hẹn hò, nhưng tôi vẫn cứ uể oải không muốn dậy.
Tạ Tận vỗ nhẹ tôi đang tựa đầu lên vai anh:
“Nếu em còn không dậy, thì anh sẽ cõng em đi đó.”
Tôi làm nũng:
“Được thôi, em là gấu túi, anh là cây bạch đàn, kể cả ra ngoài cũng không được tách em ra.”
Không ngờ Tạ Tận thực sự đứng dậy, tôi lập tức bám chặt lấy anh:
“Này! Anh chơi thật hả?”
“Ừ.”
Tạ Tận cõng tôi, rồi đi thẳng ra ngoài.
Tôi hỏi dồn:
“Mình đi đâu vậy?”
Tạ Tẫn:
“Chờ chút rồi em sẽ biết.”
Tôi bị anh cõng đến tận xe trong một tư thế ngốc nghếch hết sức, Tạ Tận bày trò thành công, cả quãng đường đều cười rất đắc ý.
Thật không biết ai mới là người trẻ con hơn.
Tôi nhìn chiếc móc cá nhỏ đung đưa trên kính chiếu hậu, trong lòng tràn đầy ấm áp.
Rõ ràng chỉ là những chuyện thường ngày giản dị, nhưng chỉ cần có Tạ Tận, mọi thứ đều trở nên đặc biệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tạ Tận đưa tôi đến phòng nhạc ở trường đại học.
Phòng nhạc vắng lặng, bên ngoài cửa sổ là cây phong đã nhuộm đỏ, đứng yên bình trong tư thế vươn mình. Một cơn gió thu thổi qua, mang vài chiếc lá phong bay vào bên trong.
Nơi này, chính là nơi tôi gặp Tạ Tận lần đầu.
Hôm đó, tôi vừa học xong tiết thanh nhạc. Kỹ thuật chơi nhạc jazz thầy vừa dạy khiến tôi rất cảm hứng. Tôi muốn chỉnh sửa phần mở đầu của bài Autumn Leaves, nên đã ngẫu hứng đàn thử một đoạn.
Khi kết thúc bản nhạc, tôi ngẩng đầu lên thì thấy có người đang đeo khẩu trang, tựa vào cửa.
Người ấy nhìn tôi từ xa và nói, anh cũng rất thích nhạc jazz.
Sau này Tạ Tận kể, hôm đó anh được mời về trường chia sẻ kinh nghiệm sáng tác. Sau buổi chia sẻ, anh định ghé qua phòng nhạc từng hay đến hồi đi học, và tình cờ nghe thấy tiếng đàn jazz của tôi.
Thời gian trôi qua, vẫn là mùa thu, vẫn là phòng nhạc, vẫn là bản Autumn Leaves ấy.
Chỉ khác là lần này, là song tấu của hai người.
Cảm xúc của người chơi đàn cứ thế dần dần dẫn dắt nhịp điệu thay đổi theo từng cung bậc, khiến cho cái nét buồn man mác vốn có trong bản gốc giờ đây lại biến hóa thành một tình cảm yêu thương dạt dào không thể nào nói thành lời. Âm thanh ấy như thấm đẫm từng hơi thở, hòa quyện cùng cảm xúc sâu sắc, làm cho không gian xung quanh trở nên đằm thắm và ấm áp hơn bao giờ hết.
Bản nhạc dù đã kết thúc trọn vẹn, nhưng Tạ Tận vẫn chưa thôi gảy đàn, những ngón tay lướt nhẹ trên phím đàn tạo ra những nốt nhạc nhỏ tiếp tục ngân vang, như thể anh đang cố gắng gửi gắm một điều gì đó đặc biệt qua từng âm thanh. Tôi chỉ biết ngồi yên đó, lặng lẽ lắng nghe từng nốt nhạc phát ra, như muốn thu hết mọi cảm xúc mà anh đang biểu đạt bằng cách này.
Tiếng đàn vang lên 12 367 13, một chuỗi nốt nhạc mà tôi lần đầu tiên mới nhận ra ý nghĩa sâu xa của nó. Hóa ra, Tạ Tận đang dùng những nốt nhạc này để gửi lời nói thầm kín chưa bao giờ thốt ra thành lời: “Anh yêu em.” Sự bất ngờ và xúc động khiến tim tôi đập nhanh hơn bao giờ hết, nhưng điều làm tôi choáng ngợp hơn nữa chính là sau khi anh bấm nốt cuối cùng, không chỉ dừng lại ở đó, Tạ Tận nhẹ nhàng tháo hẳn một phím đàn ra khỏi cây đàn.
Bên trong phím đàn ấy, ánh sáng lấp lánh xuyên qua là một chiếc nhẫn kim cương sáng chói cùng với sợi dây chuyền có mặt là viên sapphire trong xanh, long lanh khiến lòng người không khỏi rung động. Khoảnh khắc ấy, anh bỗng chốc nghiêm trang quỳ xuống một đầu gối, ánh mắt không còn vẻ cười đùa thường ngày, mà thay vào đó là sự nghiêm túc và chân thành chưa từng có: “Bảo bối, em đồng ý lấy anh chứ?” Câu hỏi giản dị nhưng chứa đựng bao nhiêu hạnh phúc, bao nhiêu ước mơ mà anh muốn gửi gắm đến tôi.
Trong đầu tôi từng hình ảnh hiện lên rõ ràng, từng chi tiết nối tiếp nhau một cách dễ dàng, như một bộ phim sống động không thể dừng lại. Váy cưới trắng tinh khôi, những chùm pháo hoa màu xanh rực rỡ bùng nổ trên bầu trời, nụ hôn nhẹ nhàng, dịu dàng rơi trên ngón áp út như một lời hứa trọn đời... Tất cả những hình ảnh ấy hiện lên rõ nét, xâu chuỗi thành một dòng suy nghĩ liên tục trong tâm trí tôi. Hóa ra, Tạ Tận đã chuẩn bị tất cả mọi thứ từ rất lâu, từng chi tiết của ngày trọng đại này đều được anh tính toán và sắp xếp thật chu đáo.
Trái tim tôi bỗng rộn ràng và như muốn vỡ òa trong niềm hạnh phúc, tôi chậm rãi từ từ đưa bàn tay trái ra trước mặt anh, lời nói của tôi trở nên kiên định hơn hết thảy: “Em đồng ý.” Tiếng nói ấy như mở ra một cánh cửa mới cho hai chúng tôi, cho một chặng đường hạnh phúc phía trước.
Tạ Tận dịu dàng đeo nhẫn vào tay tôi, cảm giác chiếc nhẫn nặng trên ngón áp út làm tim tôi đập mạnh mẽ hơn. Không kìm được những giọt lệ xúc động, tôi đã rơi xuống, và ngay lập tức, anh nhẹ nhàng dùng tay lau đi giúp tôi, hành động đó vừa chân thành lại ấm áp biết bao nhiêu. Sau đó, Tạ Tận luồn tay vào mái tóc tôi, dịu dàng vuốt ve rồi nhẹ nhàng hôn xuống như trân trọng một báu vật vô giá.
Lâu lắm rồi mới có một ngày như thế, và một thời gian dài sau đó, Tạ Tận mới đăng bài trên mạng xã hội, như muốn lưu giữ lại khoảnh khắc quan trọng đó. Hình ảnh anh đăng lên rất đơn giản, chỉ là một hình chụp cặp nhẫn cưới, nhưng đã nói lên tất cả. Dòng chữ đi kèm ngắn gọn mà chứa đựng trọn vẹn tình cảm: “Anh sẽ mãi mãi ở bên em.” Câu nói ấy như một lời hứa không lời, khẳng định sự gắn bó bền chặt và tình yêu vĩnh cửu của chúng tôi.
HOÀN