Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
2.
Anh ấy cứng nhắc nói: "Xin lỗi, đã bị em phát hiện rồi, anh sẽ nói hết cho em biết."
Tôi nghi hoặc nhìn anh ấy, xem anh có thể bịa ra trò gì.
Thế nhưng tôi không ngờ anh lại nói ra chuyện vẫn luôn khiến tôi rất phiền muộn.
"Xin lỗi, anh không nên lừa em, thật ra mấy quả cà chua bi trồng ở bậu cửa sổ là anh ăn vụng đấy."
Tôi hít sâu một hơi, trách không được cà chua bi lúc nào cũng thiếu.
Tôi còn tưởng bị chim ăn trộm, tôi còn phải thêm lưới chống chim.
Hóa ra là Chu Hoán Ninh vẫn luôn ăn vụng.
Chu Hoán Ninh thấy tôi không nói gì, liếc trộm tôi một cái, anh ấy hạ quyết tâm, cẩn thận nói: "Còn cái áo hai dây của em thật ra là bị anh làm bung đấy, không phải bị chó Golden xé rách đâu, anh chỉ tò mò cái áo bé tí thế này thì mặc vào bằng cách nào thôi."
Chu Hoán Ninh nói càng lúc càng nhỏ, đầu anh ấy gần như cúi sát đất.
Tay tôi sớm đã nắm chặt, chỉ muốn đ.ấ.m nát đầu chó của anh.
"Chu Hoán Ninh! Anh có biết cái áo đó, tôi mua bao nhiêu tiền không!"
Tôi đã tốn hơn một trăm tệ, vẫn là tôi cắn răng mua, kết quả lại bị xé rách.
Tôi còn tưởng là chó nhà làm hỏng.
Chu Hoán Ninh cứng cổ nói: "Anh chẳng phải đã mua cho em cái mới rồi sao?"
"Mới là mới! Đây là cái em tự bỏ tiền ra mua!"
Nghe Chu Hoán Ninh biện bạch, đầu tôi đau nhức, tôi đ.ấ.m một cú vào hốc mắt anh ấy.
Chu Hoán Ninh không tránh được, hét lớn: "Trình Tự Bảo! Em làm gì đấy? Sao lại đánh chồng!"
"Quả nhiên con người đều thay đổi! Lừa được rồi thì không yêu nữa! Lời thề khi chúng ta kết hôn đâu rồi!"
Tôi còn muốn hỏi Chu Hoán Ninh tại sao anh ấy lại khăng khăng đòi ly hôn với tôi!
Nếu không phải anh ấy ly hôn với tôi một thời gian rất lâu sau đó mới kết hôn với Tạ Tinh Miểu, tôi thật sự sẽ nghĩ anh ấy ngoại tình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi nhìn Chu Hoán Ninh với vẻ mặt ngây thơ, thần sắc bướng bỉnh, lại đ.ấ.m thêm một cú nữa.
Vừa hay hai mắt đối xứng rồi.
Chu Hoán Ninh phát ra tiếng kêu gào kinh thiên động địa, không ngừng lên án hành vi của tôi.
"Anh chỉ ăn trộm cà chua bi của em, làm hỏng quần áo của em, mà em lại đối xử với anh như vậy!"
Tôi mặt không cảm xúc quay người đi lục tung tủ quần áo, bên trong toàn là quần áo của tôi, đều là hàng rẻ tiền, không thể sánh bằng hàng hiệu cao cấp Chu Hoán Ninh mua cho Tạ Tinh Miểu kiếp trước, nhưng đây đều là những thứ Chu Hoán Ninh bây giờ cố gắng hết sức để mua cho tôi.
Tôi lấy ra món đồ Chu Hoán Ninh dùng để bồi thường trước đây, ném cho anh ấy.
"Anh mặc lại cho em xem."
Tôi khó có thể tưởng tượng Chu Hoán Ninh đã nghĩ thế nào mà lại đi mặc quần áo của tôi.
Chu Hoán Ninh cao 1m88, vai rộng eo thon chân dài, bắp tay còn to hơn đùi tôi.
3.
Vậy nên anh ấy nghĩ thế nào mà lại đi mặc áo hai dây của tôi!
Chu Hoán Ninh do dự cởi chiếc áo ba lỗ đang mặc, để lộ nửa thân trên rắn chắc, từng cơ bắp đều vừa vặn.
Tôi không kiềm được nuốt nước bọt, ánh mắt tự nhiên chuyển đi.
Anh ấy tự nhiên mặc chiếc áo hai dây, kết quả chỉ xỏ vừa cái đầu, không thể xỏ vào thêm được nữa.
Trông rất buồn cười.
Anh ấy nhìn tôi như một cô vợ nhỏ: "Không thể mặc thêm nữa đâu, sẽ bị bung mất."
Tôi hơi muốn cười, nhưng cố nhịn, ý nghĩ ly hôn vẫn cứ quanh quẩn trong lòng.
Bởi vì chuyện của tương lai nhất định sẽ xảy ra, sao có thể trọng sinh một lần mà quỹ đạo mọi việc lại thay đổi được.
Trở lại lần nữa, tôi và Chu Hoán Ninh vẫn gặp nhau, vẫn yêu nhau, vẫn kết hôn.
Nếu tôi sớm khôi phục ký ức, tôi nhất định sẽ bỏ lỡ anh ấy, tránh được bi kịch.
Thay vì chờ đợi ly hôn, chi bằng bây giờ ly hôn luôn.
"Chu Hoán Ninh, chúng ta kết thúc đi."