Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Hôm đó, khi Trần Khải Nam dẫn cô bồ về nhà, tôi đang xem một bộ phim trên máy tính bảng. Nữ chính từng cùng nam chính ăn mì gói mốc trong căn phòng trọ ẩm thấp, từng làm việc đến xuất huyết dạ dày lúc khởi nghiệp. Nam chính khi ấy hứa hẹn cả đời yêu một mình cô.

 

Nhưng sau này, khi sự nghiệp lên như diều gặp gió, việc đầu tiên anh ta làm là đòi ly hôn. Kịch bản cũ rích. Sau đó nữ chính rời đi hoặc chết, nam chính đau khổ đi tìm lại tình yêu. Tôi lắc đầu cười. Thứ phim này chỉ lừa nổi mấy cô bé mới mười bảy, mười tám.

 

Tôi hai mươi tám, không còn ở độ tuổi tin mấy câu "anh chỉ yêu mình em". Chịu cực cùng nhau, cuối cùng lại dọn đường cho kẻ khác hưởng? Tự nhường chỗ cho tiểu tam? Hay c.h.ế.t đi để chồng sống yên ổn hơn? Rồi mơ rằng anh ta sẽ tỉnh ngộ, dằn vặt, mở màn hành trình quay lại tìm vợ? Mơ đẹp thật.

 

Nhưng thực tế thì mong ước lớn nhất của đàn ông là thăng chức, phát tài và… vợ biến mất. Khi bạn còn giá trị, bạn là vợ. Khi không, bạn chỉ là món đồ bỏ đi. Nếu có thể sống lại mười năm trước, lúc anh ta còn yêu mình nhất, tôi sẽ đá anh ta một cú cho nhớ đời.

 

Nhưng đời này đã đủ dài để giải quyết ân oán ngay lập tức, chờ kiếp sau làm gì. Trần Khải Nam nắm tay cô gái kia, ánh mắt lảng tránh, giọng nhỏ hẳn: "Lan Vy… Linh Nhã đang mang thai." Tôi đặt máy tính bảng xuống, chậm rãi ngẩng đầu. Tôi im lặng, nhìn thẳng vào Trần Khải Nam và Linh Nhã.

 

Cô ta đỏ mặt, lùi nửa bước sau lưng anh ta. Tôi khẽ cười. Anh ta vốn đã bối rối, thấy tôi cười lại càng nóng mặt. "Lan Vy, em nghe thấy rồi, cô ấy có thai." Tôi ngừng cười, hỏi chậm rãi: "Anh muốn em dọn ra ngoài à? Hay định để tôi chờ anh ra lệnh? Cô ấy khẩu vị đặc biệt, ba bữa cơm phải thay món liên tục? Hay phòng ngủ nhiều ánh sáng nhất, anh định nhường cho cô ta?"

 

Anh ta siết tay, lúng túng: "Nhã không yếu đuối như vậy… Anh không đến mức trơ trẽn thế đâu." "Thật sao?" Tôi cười lạnh. "Ngủ với người khác, còn để có thai. Chưa đủ trơ trẽn à?" Mặt Linh Nhã tái mét, nghe tới chữ kia thì bừng bừng nổi giận, bước lên: "Bà Trần, nói chuyện cho cẩn thận. Tôi không phải loại phụ nữ đó. Tôi và anh Nam yêu nhau thật lòng."

 

Cô ta nói như thể tôi mới là kẻ phá hoại. Tôi từ từ đứng dậy. Chiếc váy lụa màu xanh rêu mềm mại trượt nhẹ trên người, tạo nên một âm thanh rất khẽ, nhưng trong không gian tĩnh lặng bỗng trở nên chói tai đến lạ. Tôi chậm rãi bước về phía họ, từng bước chân đều đặn và chắc chắn, không chút vội vã hay run rẩy.

 

Mùi nước hoa nồng nặc của Linh Nhã quyện với mùi đàn ông của Khải Nam xộc thẳng vào mũi tôi, gợi lên một cảm giác ghê tởm xen lẫn xót xa. Họ đứng sát vào nhau như một thể, một bức tranh sống động về sự phản bội đang hiện hữu ngay trong chính ngôi nhà của tôi, nơi tôi đã từng tin là tổ ấm. Khải Nam nuốt nước bọt, đôi mắt anh ta d.a.o động, không dám đối diện trực tiếp với ánh nhìn của tôi.

 

Anh ta luôn là người như vậy, mạnh mẽ khi đứng sau lưng kẻ khác, nhưng lại hèn nhát khi phải đối mặt với sự thật. Linh Nhã thì khác, cô ta có vẻ ngoài yếu đuối nhưng ẩn chứa sự đanh đá và liều lĩnh. Cô ta dám đứng thẳng, ngẩng cao đầu, dù mặt có tái đi vài phần. "Yêu thật lòng?" Tôi lặp lại câu nói của cô ta, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.

 

"Cô Linh Nhã, cô biết không, cách đây ba năm, anh ta cũng từng nói với tôi những lời tương tự. Anh ta nói yêu tôi thật lòng, yêu đến mức muốn cùng tôi xây dựng một gia đình, một tổ ấm. Nghe có quen không?" Tôi nhìn thẳng vào Linh Nhã, ánh mắt tôi sắc lạnh như lưỡi dao, xuyên thấu qua lớp mặt nạ của cô ta. Linh Nhã cứng họng, môi mím chặt, không thể phản bác.

 

Khải Nam lập tức chen vào, cố gắng xoa dịu tình hình: "Lan Vy, em đừng nói những lời khó nghe như vậy. Chuyện của chúng ta… anh xin lỗi." Anh ta cúi đầu, một cử chỉ giả dối mà tôi đã quá quen thuộc. Tôi bật cười, một tiếng cười khô khốc, không có chút vui vẻ nào. "Xin lỗi? Xin lỗi vì đã phản bội tôi, hay xin lỗi vì đã mang cô ta về đây và để tôi nhìn thấy? Anh xin lỗi vì điều gì, Khải Nam?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Tôi không cho anh ta cơ hội trả lời, tiếp lời ngay lập tức: "Lời xin lỗi của anh bây giờ rẻ mạt hơn cả một xu lẻ. Nó không mua được sự tôn trọng, không chuộc lại được niềm tin, và chắc chắn không thể thay đổi sự thật rằng anh là một kẻ phản bội. Anh nghĩ tôi sẽ ngồi đây mà khóc lóc, hay lăn ra ăn vạ? Anh đánh giá thấp tôi quá rồi."

 

Tôi nhìn Linh Nhã, ánh mắt lạnh lẽo của tôi khiến cô ta phải rụt rè. "Còn cô, Linh Nhã. Cô nói cô và anh ta yêu nhau thật lòng. Vậy cô có biết, tình yêu đó được xây dựng trên cái gì không? Trên sự dối trá, trên nỗi đau của một người phụ nữ khác. Tình yêu đó có bền vững không, khi nó bắt đầu bằng sự phá hoại?" Linh Nhã giật mình, sắc mặt cô ta chuyển từ tái mét sang đỏ bừng.

 

Cô ta muốn phản bác nhưng không tìm được lời nào. Tôi tiếp tục, giọng điệu vẫn giữ sự bình thản nhưng ẩn chứa sức mạnh nội tại. "Tôi không phải là kiểu phụ nữ sẽ nhường chồng cho người khác một cách dễ dàng. Cũng không phải kiểu phụ nữ sẽ tự làm đau mình vì một người đàn ông không xứng đáng. Tôi chỉ muốn làm người phụ nữ dứt khoát, đủ mạnh để khiến kẻ phản bội hối hận ngay tại chỗ."

 

Khải Nam bỗng nhiên ngẩng đầu, ánh mắt anh ta lộ rõ sự hoảng sợ. Có lẽ anh ta chưa bao giờ thấy tôi như vậy. Suốt những năm chung sống, tôi luôn là người vợ hiền lành, cam chịu, luôn đặt anh ta và gia đình lên hàng đầu. Anh ta nghĩ tôi sẽ cam chịu chấp nhận, hoặc ít nhất là khóc lóc, cầu xin. Nhưng tôi không làm bất cứ điều gì anh ta dự đoán.

 

"Hối hận?" Khải Nam lắp bắp, giọng anh ta run rẩy. "Em định làm gì?" Tôi cười nhếch mép, một nụ cười đầy ẩn ý. "Anh sẽ biết thôi. Rất nhanh thôi." Tôi bước lùi lại một bước, tạo ra khoảng cách an toàn với họ. "Tôi không có ý định làm ầm ĩ hay gây scandal rẻ tiền. Tôi không cần những thứ đó để chứng minh giá trị của mình."

 

"Tôi chỉ muốn anh và cô ta hiểu rằng, có những cái giá phải trả cho sự phản bội, và cái giá đó không hề nhỏ. Nó sẽ không chỉ dừng lại ở một tờ đơn ly hôn. Nó sẽ là một chuỗi những sự kiện, những hệ quả mà các người sẽ phải gánh chịu." Linh Nhã bỗng nhiên lấy lại bình tĩnh, cô ta nhìn tôi với ánh mắt thách thức.

 

"Bà Trần, cô nói thế là có ý gì? Cô định làm hại anh Nam sao?" Cô ta cố gắng tỏ ra lo lắng cho Khải Nam, như thể mình là người duy nhất quan tâm đến anh ta. Tôi nhìn cô ta, lắc đầu. "Hại? Tôi không làm hại ai cả. Tôi chỉ đơn giản là thu lại những gì thuộc về mình, và để các người tự đối mặt với hậu quả từ chính những lựa chọn của mình. Đây là luật nhân quả, cô Linh Nhã à."

 

Khải Nam bỗng nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y Linh Nhã, như muốn trấn an cô ta. "Lan Vy, chúng ta có thể nói chuyện riêng được không? Em đừng làm ầm ĩ mọi chuyện lên." "Nói chuyện riêng?" Tôi nhướn mày. "Anh nghĩ còn gì để nói giữa chúng ta sao? Anh đã đưa ra quyết định của mình rồi, và tôi cũng vậy. Bây giờ, chúng ta sẽ bước sang một giai đoạn mới, một giai đoạn mà anh sẽ không thể ngờ tới."

 

Tôi quay lưng lại, không thèm nhìn họ thêm một giây nào nữa. Tôi bước về phía cửa chính, nhưng không phải để rời đi. Tôi đi đến tủ giày, lấy ra một đôi giày cao gót màu đen mà tôi ít khi đi. Đôi giày này là Khải Nam tặng tôi vào ngày sinh nhật cách đây hai năm. Anh ta nói nó rất hợp với tôi, mạnh mẽ và độc lập.

 

Đó là khi anh ta còn giả vờ yêu tôi, còn giả vờ coi trọng tôi. Tôi mang giày vào, cảm nhận sự vững chãi dưới gót chân. Tôi không còn là người phụ nữ yếu đuối, dễ bị tổn thương nữa. Tôi là Lan Vy, một người phụ nữ đã tự mình đứng dậy sau những đổ vỡ, và sẽ không để bất cứ ai chà đạp lên mình một lần nữa.

 

Tôi quay lại nhìn họ lần cuối, ánh mắt tôi không còn sự tức giận, chỉ còn sự lạnh lùng và quyết đoán. "Từ giờ phút này, mọi thứ sẽ khác. Các người đã chọn con đường này, và tôi sẽ đảm bảo rằng các người sẽ không bao giờ quên được cái giá của sự lựa chọn đó." Khải Nam và Linh Nhã đứng như trời trồng, khuôn mặt họ tái mét, không dám nói thêm lời nào.

 

Tôi mỉm cười, một nụ cười không hề có chút ấm áp nào, chỉ có sự tự tin và quyền lực. "Chào mừng đến với trò chơi của tôi." Tôi quay người, bước ra khỏi phòng khách, để lại Khải Nam và Linh Nhã chìm trong sự hoang mang và sợ hãi. Đây chỉ là khởi đầu. Màn kịch chính thức bắt đầu.