Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tối hôm đó, Khải Nam trở về nhà với vẻ mặt mệt mỏi và cau có. Anh ta không còn vẻ tự mãn như mọi khi, thay vào đó là sự căng thẳng hiện rõ trên từng nét mặt. Linh Nhã ngồi bên cạnh anh ta trong phòng khách, cố gắng xoa dịu nhưng dường như không có tác dụng. Tôi vẫn giữ thái độ bình thản, ngồi ăn tối một mình trong bếp.
Khải Nam bước vào, đặt điện thoại xuống bàn một cách nặng nề. "Lan Vy, em có biết chuyện gì đang xảy ra không? Công ty đang gặp rắc rối lớn." Tôi ngẩng đầu lên, giả vờ ngạc nhiên: "Rắc rối gì cơ? Anh có vẻ căng thẳng." Anh ta nhìn tôi, ánh mắt đầy nghi ngờ nhưng không dám nói thẳng. "Bài báo trên trang A. Họ nói về những giao dịch bất thường, những khoản tiền không rõ ràng."
"Thật sao?" Tôi nhướn mày. "Em không theo dõi tin tức lắm. Nhưng nếu là thật thì đáng lo ngại đấy. Anh là giám đốc tài chính, anh phải chịu trách nhiệm chứ." Anh ta nghiến răng: "Em biết rõ tôi không phải người làm những chuyện đó. Đây là một âm mưu, một sự vu khống." Tôi cười nhạt: "Ồ, vậy sao? Ai lại muốn vu khống một người đàn ông thành đạt như anh chứ?"
Linh Nhã bước vào bếp, giọng cô ta đầy vẻ khó chịu: "Bà Trần, bà đừng nói những lời khó nghe như vậy. Anh Nam đang rất mệt mỏi. Bà không giúp được gì thì cũng đừng đổ thêm dầu vào lửa." Tôi nhìn Linh Nhã, ánh mắt sắc lạnh: "Cô Linh Nhã, cô đang ở trong nhà tôi, ăn bữa cơm của tôi, và cô dám dạy dỗ tôi sao? Cô có vẻ quên mất vị trí của mình rồi đấy."
Linh Nhã sững người, mặt cô ta biến sắc. Khải Nam vội vàng kéo cô ta lại, cố gắng giữ bình tĩnh: "Lan Vy, em đừng làm khó Linh Nhã. Cô ấy đang mang thai, em nên thông cảm." "Thông cảm?" Tôi lặp lại, giọng điệu đầy mỉa mai. "Tôi thông cảm cho cô ta, vậy ai sẽ thông cảm cho tôi? Anh đã phản bội tôi, mang kẻ thứ ba về nhà, còn bắt tôi phải thông cảm cho cô ta sao?"
Khải Nam không nói được lời nào. Anh ta cúi gằm mặt, có lẽ cảm thấy xấu hổ hoặc bất lực. "Lan Vy, anh biết anh sai. Anh xin lỗi em." Anh ta lại lặp lại điệp khúc xin lỗi quen thuộc. "Lời xin lỗi của anh không có giá trị gì nữa, Khải Nam." Tôi nói, giọng điệu kiên quyết. "Anh đã có cơ hội để sửa chữa sai lầm, nhưng anh đã không làm. Bây giờ, đã quá muộn."
"Em định làm gì?" Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi. "Em có ý định hủy hoại anh sao?" "Hủy hoại?" Tôi cười lạnh. "Anh tự hủy hoại mình chứ ai. Tôi chỉ đơn giản là vạch trần sự thật. Anh đã xây dựng sự nghiệp của mình trên sự dối trá và lừa dối. Bây giờ, đến lúc anh phải trả giá cho những gì anh đã làm."
Linh Nhã bỗng nhiên bước tới, ánh mắt cô ta đầy vẻ thách thức: "Bà Trần, bà nghĩ bà có thể làm gì được anh Nam? Anh Nam có rất nhiều mối quan hệ, rất nhiều tiền. Bà không thể đánh bại anh ấy đâu." Tôi nhìn Linh Nhã, ánh mắt tôi sắc lạnh như băng: "Cô Linh Nhã, cô có vẻ tự tin quá nhỉ. Cô có biết Khải Nam Holdings thực sự thuộc về ai không?"
Khải Nam giật mình, ánh mắt anh ta lộ rõ sự hoảng sợ. "Lan Vy, em định nói gì?" Tôi không trả lời anh ta, chỉ nhìn thẳng vào Linh Nhã. "Cô nghĩ Khải Nam là một người đàn ông giàu có và quyền lực sao? Cô đã lầm. Anh ta chỉ là một con rối, bị giật dây bởi những người đứng sau. Và tôi, tôi biết tất cả những bí mật đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Linh Nhã tái mặt. Có lẽ cô ta chưa bao giờ nghĩ rằng tôi lại biết nhiều đến vậy. Cô ta chỉ nghĩ tôi là một người phụ nữ nội trợ, chỉ biết ở nhà. Khải Nam nắm c.h.ặ.t t.a.y Linh Nhã, cố gắng kéo cô ta lại. "Lan Vy, em đừng nói những lời vô nghĩa. Em không biết gì cả."
"Tôi không biết gì sao?" Tôi cười khẩy. "Anh quên rồi sao, Khải Nam? Anh quên rằng tôi là người đã giúp anh kết nối với những đối tác quan trọng, những người đã đầu tư vào công ty của anh? Anh quên rằng tôi là người đã giúp anh xây dựng chiến lược marketing, mở rộng thị trường? Anh quên rằng cha tôi là người đã cứu công ty của anh khỏi phá sản cách đây năm năm sao?"
Khải Nam sững sờ. Những lời của tôi như những nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào tim anh ta. Anh ta đã cố gắng quên đi những điều đó, cố gắng phủ nhận vai trò của tôi trong sự nghiệp của anh ta. "Em… em nói gì vậy?" anh ta lắp bắp. "Anh biết rõ em không liên quan gì đến những chuyện đó."
"Không liên quan?" Tôi cười lớn, tiếng cười đầy mỉa mai. "Anh nghĩ tôi sẽ để anh tự tung tự tác như vậy sao? Anh nghĩ tôi sẽ ngồi yên nhìn anh phá hoại mọi thứ sao? Anh đã lầm rồi, Khải Nam. Tôi không phải là người phụ nữ dễ bị bắt nạt."
Tôi bước đến gần Khải Nam, ánh mắt tôi không còn chút cảm xúc nào. "Anh đã phản bội niềm tin của tôi, anh đã chà đạp lên tình yêu của tôi. Và bây giờ, anh sẽ phải trả giá. Không chỉ là danh tiếng, không chỉ là tài sản, mà còn là sự nghiệp của anh. Tôi sẽ không để anh có cơ hội đứng dậy sau cú ngã này."
Linh Nhã bỗng nhiên ngất xỉu, đổ gục vào vòng tay Khải Nam. Có lẽ cô ta không chịu nổi áp lực. Khải Nam hoảng hốt đỡ lấy cô ta, ánh mắt anh ta đầy vẻ sợ hãi và tuyệt vọng. "Linh Nhã! Linh Nhã! Em sao vậy?" Anh ta nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ cầu xin: "Lan Vy, em làm ơn dừng lại đi. Linh Nhã đang mang thai. Em đừng làm gì cô ấy."
Tôi nhìn Linh Nhã nằm bất tỉnh trong vòng tay Khải Nam, không một chút thương cảm. "Cô ta tự làm tự chịu." Tôi nói, giọng điệu lạnh lùng. "Cô ta đã chọn con đường này, và cô ta phải chấp nhận hậu quả. Anh cũng vậy, Khải Nam. Anh đã chọn con đường này, và anh sẽ phải trả giá."
Tôi quay lưng lại, bước ra khỏi bếp. Để lại Khải Nam và Linh Nhã chìm trong sự hoảng loạn và tuyệt vọng. Tôi không cảm thấy vui sướng, cũng không cảm thấy hả hê. Tôi chỉ cảm thấy một sự công bằng. Họ đã gieo gió, và bây giờ, họ sẽ phải gặt bão. Đây là cái giá mà họ phải trả cho sự phản bội của mình.
Và đây mới chỉ là khởi đầu. Tôi biết, Khải Nam sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Anh ta sẽ tìm mọi cách để chống trả, để bảo vệ những gì anh ta đang có. Nhưng tôi đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho mọi tình huống. Tôi sẽ không để anh ta có cơ hội lật ngược tình thế. Tôi sẽ là người chiến thắng cuối cùng.