Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
11.
Gần đây, sự náo nhiệt ở kinh thành là do quận chúa Trường Lạc tạo ra.
Phu quân mới cưới của nàng ta, Phó Nghiễn, ra ngoài chơi, thì bỗng dưng xuất hiện một con ngựa hoảng loạn trên phố.
Con ngựa chạy điên cuồng, đá ngã Phó Nghiễn và dẫm lên hai bàn tay của hắn, làm gãy hết xương tay.
Đại phu nói tay hắn bị gãy hết, sau này đừng nói đến việc cầm bút vẽ, ngay cả việc cầm đũa cũng sẽ trở thành vấn đề.
Quận chúa vừa tức giận vừa lo lắng.
Phó Nghiễn gặp chuyện lớn như vậy, mà phụ mẫu hắn lại không có mặt trong phủ.
Quận chúa sai người đi tìm, khi tìm ra lại phát hiện ra vô số chuyện phiền toái.
Cha Phó Nghiễn nợ cờ b.ạ.c hai nghìn lượng bị nhà cái giữ lại.
Mẫu thân Phó Nghiễn thì đang lén lút với Lưu tú tài, bị thê tử của tú tài bắt quả tang, hai người đang đánh nhau ầm ĩ.
Lính canh trong phủ quận chúa nhận lệnh đi tìm người, đương nhiên không thể đứng nhìn mẫu thân Phó Nghiễn bị đánh.
Thê tử của tú tài Lưu bị đánh vài cái tát, tức giận chạy đến phủ Kinh Triều kiện cáo.
Cô ta tố cáo quận chúa Trường Lạc bao che mẫu thân của phu quân ngoại tình, lại còn đánh đập chính thất.
Vô số người tụ tập trước cổng phủ Kinh Triều để xem náo nhiệt.
Đúng lúc này, ông chủ của một đoàn hát nổi tiếng trong kinh thành cũng đến, khóc lóc ầm ĩ.
Ông ta nói mình cũng muốn kiện quận chúa Trường Lạc.
Ông ta tố cáo quận chúa Trường Lạc bao che muội muội của phu quân, giữ lại tiểu sinh đệ nhất của đoàn hát, biến hắn thành món đồ riêng.
Kết quả đoàn hát không có người biểu diễn, mất mát không ít bạc.
Quận chúa Trường Lạc, có lẽ suốt đời cũng không thể rửa được mặt trong ngày hôm đó.
Nghe nói vương gia tức giận đến mức đập phá ba căn nhà. Còn tuyên bố nếu quận chúa không hưu phu, ông ta sẽ không công nhận đứa con gái này nữa.
Quận chúa Trường Lạc từ lâu đã chán ghét Phó Nghiễn vì hắn không thể vẽ được nữa, giờ càng thêm ghét cay ghét đắng cả nhà họ Phó.
Nàng ta làm viết giấy hưu phu với Phó Nghiễn, đuổi cả nhà họ Phó ra ngoài đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ngày bị đuổi đi, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn. Nhà họ Phó như những con ruồi bám chặt vào quận chúa Trường Lạc, không chịu rời đi.
Cuối cùng, quận chúa Trường Lạc tức giận đến mức đánh gãy một chân của cha Phó Nghiễn và Phó Nghiễn, cả nhà họ Phó mới nhận ra sự khác biệt giữa quyền quý và dân thường.
Trước mặt quyền quý, dân thường chỉ như những con sâu bọ.
Khi rời khỏi nhà trước kia, Phó gia vô cùng hưng thịnh, nhưng giờ trở về lại thê lương đến cùng cực.
Nhà họ Phó đóng cửa không ra ngoài, mỗi ngày ta đều có thể nghe thấy tiếng cãi vã trong sân của họ.
Cha Phó Nghiễn mắng mẫu thân hắn không giữ phẩm hạnh, trái luân thường đạo lý.
Còn mẫu thân Phó Nghiễn lại mắng cha Phó Nghiễn nhu nhược vô năng, nếu không phải vì ông ta thua bạc nhiều như vậy, thì quận chúa sẽ không tức giận như thế.
Phó Dung trách Phó Nghiễn vô dụng không giữ được trái tim của quận chúa, khiến nàng không thể trở thành tiểu thư nhà quyền quý.
Một gia đình trước đây còn hòa thuận, giờ đây lại giống như kẻ thù không đội trời chung.
Ta mỗi ngày nghe những tiếng cãi vã, đánh nhau như vậy vui vẻ ăn thêm được một bát cơm.
Từ sự xa hoa đến nghèo khó thì thật khó khăn.Sau khi đã trải qua một cuộc sống tiêu xài hoang phí như trước, có lẽ nhà họ Phó không bao giờ quay lại được cuộc sống như xưa nữa.
Mẫu thân Phó Nghiễn không còn muốn giặt quần áo kiếm vài đồng xu.
Cha Phó Nghiễn bị gãy một chân, cũng không thể ra bến tàu bốc vác kiếm tiền.
Mà dù nếu không bị gãy chân, ông ta cũng không thể chịu đựng được công việc khổ cực ấy.
Vậy nên sau ba ngày cãi vã, gia đình họ Phó bàng hoàng phát hiện ra rằng nhà họ giờ đây đã không còn gạo để nấu ăn.
Phó Nghiễn dám mặt dày đến gõ cửa nhà ta.
"Cẩm Tú, nàng, nàng gần đây có khỏe không?"
Quận chúa đã nuôi hắn rất tốt.
Dù cho đã đói mấy ngày, tay chân lại bị gãy, hắn vẫn còn đầy đặn, sắc mặt hồng hào.
Chỉ có điều quần áo hắn hơi nhăn nheo, trên người còn có mùi hôi khó chịu.
Phó Nghiễn gượng cười một cách đắng cay:
"Cẩm Tú, nàng, nàng còn nhớ hôn ước của chúng ta không? Nàng còn muốn lấy ta không?"