Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trưởng phòng Lâm vừa rồi còn đỡ cô, vậy mà cô chẳng biết cảm ơn, lại còn to tiếng với người nhà anh ấy, cũng hơi thiếu lòng biết ơn rồi.”
Thấy vậy, tôi lập tức nhìn Lâm Đại Vĩ bằng ánh mắt nghi ngờ.
Lý Miễu Miễu tức đến đỏ mắt, ngấn lệ cầu cứu nhìn sang Lâm Đại Vĩ…
Rõ ràng đang ở trong phòng máy lạnh, thế mà Lâm Đại Vĩ lại toát mồ hôi đầu đầy.
Hứa Thông cố tình nhấn mạnh chuyện "đỡ người có bầu", hiển nhiên là đã bắt đầu nghi ngờ mối quan hệ giữa ông ta và Lý Miễu Miễu.
Nếu xử lý không khéo, Lâm Đại Vĩ rất có thể sẽ bị Hứa Thông chơi xỏ sau lưng.
Tôi lập tức giả vờ rộng lượng, nói:
“Loại người không biết ơn thế này, sau này đừng giúp nữa! Đại Vĩ à, nếu Tiểu Tiến đã thích căn này thì anh cứ bỏ tiền ra mua cho tụi nhỏ đi.”
“Không được! Căn này tôi nhắm trước rồi, ai cũng không được giành!”
Lý Miễu Miễu tức tối gào lên.
Tôi liền gọi quản lý phòng kinh doanh đến, hỏi xem căn "vương giả" có ai đặt chưa.
Quản lý lễ phép nói:
“Thưa cô, căn này hiện vẫn chưa có ai đặt. Nếu cô muốn mua, tôi có thể làm thủ tục ngay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi cười mỉa mai:
“Chưa có ai đặt, cô gái nhỏ này la hét cái gì? Chưa từng mua nhà à? Không biết ai thanh toán trước thì nhà là của người đó sao?”
Lý Miễu Miễu nhìn chằm chằm Lâm Đại Vĩ, hy vọng ông ta sẽ bênh vực.
Nhưng một bên là kẻ thù không đội trời chung đang theo dõi, một bên là người nhà đang ép buộc, Lâm Đại Vĩ chỉ đành cúi đầu giả vờ không thấy.
Lý Miễu Miễu nghiến răng:
“Tôi đến trước mấy người, tôi đã chọn căn này, theo thứ tự tôi phải được mua trước!”
Tôi nhìn đồng hồ rồi giơ tay nhường:
“Được thôi, trong 10 phút nếu tiền vào tài khoản thì căn này là của cô. Nếu không thì tôi sẽ gọi bảo vệ mời cô rời đi, đừng ở đây gây rối.”
Lý Miễu Miễu hoảng hốt.
“10 phút sao đủ! Nói như chị có thể thanh toán ngay mấy trăm vạn không bằng!”
Tôi bình thản gật đầu, vỗ vai Lâm Đại Vĩ:
“Hôm nay vô tình đăng nhập máy tính trong phòng làm việc của anh, mới phát hiện trong tài khoản chứng khoán vẫn còn hơn 2 triệu. Chồng à, sao anh giấu tiền riêng để dành bất ngờ cho em vậy? Ban đầu em còn định chỉ trả tiền đặt cọc, giờ có tiền rồi thì mua luôn cả căn cho con.”
Lâm Đại Vĩ ấp úng:
“Mua đứt nhà cho nó thì sau này nó sẽ ỷ lại, sống ăn bám thì sao! Anh nghĩ trả tiền đặt cọc là được rồi.”