Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm sau.

Linh Tuyết bị một tiếng huýt sáo chói tai đánh thức.

Nhân viên chương trình đêm hôm qua vội vã rời đi, sáng tinh mơ hôm nay đã đến đây rồi, có lẽ là vì ban ngày đem lại cảm giác an toàn hơn, họ đều đang đứng dưới mái hiên, thà rằng phơi nắng đến bốc khói cũng chẳng chịu vào nhà.

Theo thủ tục, người bên sản xuất chương trình hàng ngày đều phải đến để ghi lại tình trạng sống, ch/ết của từng người tham gia.

Tất nhiên, người tham gia ở đây còn bao gồm cả những “bạn tâm giao” của người tham gia chương trình.

Sau khi bốn người họ điểm danh xong, nhân viên chương trình đã lấy ra một chiếc máy ảnh đặc biệt cũ kỹ có màu sắc đơn giản, bắt đầu chụp ảnh mọi người lại, mấy người trước đó cũng xem như là bình thường, đến lượt Linh Tuyết, tay người này run lên, suýt đánh rơi cả máy ảnh.

"Không đúng, lúc tôi đưa cho cô, Đấng còn quay lưng lại mà!"

"Vậy sao, tôi chưa xem qua."

Đối phương vẻ mặt đầy kinh hãi: “Từ khi nhận bức ảnh ma, cô chưa xem qua lần nào à?”

Linh Tuyết nhìn người đàn ông trong ảnh của mình, cũng không cảm thấy có gì không ổn: "Tôi đã đọc một số tóm tắt từ những chủ phòng khác. Chúng ta có thời gian an toàn ít nhất là ba ngày, nên đừng lo lắng."

Hôm qua trước khi đi ngủ, cô đăng nhập v&agrave;o diễn đàn chính thức của chương trình <Gả Quỷ>, trong đó rất nhiều người đ&atilde; ghi chép lại những ghi chú sinh tồn của riêng m&igrave;nh, cũng c&oacute; kh&ocirc;ng ít người đ&atilde; tổng kết những quy tắc, trong đó nổi bật nhất là "thời gian an to&agrave;n".

Quy tắc 1: Khi sống chung với bức ảnh ma, tỷ lệ sống sót trong vòng ba ngày là 100% và tỷ lệ sống sót bắt đầu giảm sau ba ngày.

Quy tắc 2: Khi nhân vật trong bức ảnh ma quay người lại, lệ quỷ đang bị giam cầm trong bức ảnh sẽ phá vỡ xiềng xích, kéo theo người yêu của m&igrave;nh xuống địa ngục.

Quy tắc 3: Trước mắt thì chưa c&oacute; ai còn sống để tổng kết ra quy tắc n&agrave;y.

Nhân viên tại hiện trường ho&agrave;n to&agrave;n mất bình tĩnh: “Cô... T&ocirc;i kh&ocirc;ng n&oacute;i nữa, cô tự m&igrave;nh lo liệu đi.”

Trong lòng vừa sợ hãi vừa tò mò, ba người còn lại lần lượt đi tới, vây lại xem người chồng quỷ của Linh Tuyết.

Vầng trán cao, chiếc mũi đầy đặn.

Quỷ nam trong ảnh rất đẹp, dáng đứng nghiêng người, thần sắc nghiêm nghị, tựa như giây phút tiếp theo sẽ là tỏ tình với người m&igrave;nh yêu vậy.

Đại Vĩ chế nhạo: "Ừm, Linh Tuyết, c&oacute; phải là vì chị ăn chồng m&igrave;nh kh&ocirc;ng..."

Linh Tuyết suy nghĩ một chút: "Có lẽ thế."

"Bọn em cũng đ&atilde; ăn chồng chị. Liệu anh ta sẽ..." Cậu ta lắc lắc cái đầu, ra dấu kéo một đường ngang ngay cổ.

Người ghi chép hiện trường liếc nh&igrave;n cậu ta và n&oacute;i: "Trước khi lấy mạng bạn đời của m&igrave;nh, thường họ sẽ kh&ocirc;ng gi/ết bạn đời của những con quỷ khác."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - .]

"Tốt lắm, l&agrave;m quỷ cũng chung thủy như vậy, hahaha..." Bầu kh&ocirc;ng khí nặng nề, nụ cười của Đại Vĩ dần dần trở nên ngượng nghịu, cứng đờ tr&ecirc;n mặt.

Sau khi người ghi hiện trường rời đi, ba người họ nh&igrave;n cô đầy cảm thông.

Dựa theo tốc độ hồi phục của lệ quỷ, cô gái tên Linh Tuyết n&agrave;y c&oacute; thể là người ch.ết đầu tiên trong số bốn người, dù cho cô ấy c&oacute; thể sống sót qua ngày hôm nay, chậm nhất cũng sẽ kh&ocirc;ng qua được ngày mai.

Đoàn Đoàn đầu đỏ vỗ vai cô thông cảm: “Tận hưởng niềm vui trước mắt đi, em gái.”

Nói xong, cô ta kh&ocirc;ng biết từ đ&acirc;u tìm ra một điếu thuốc nhỏ, cho v&agrave;o miệng rồi loạng choạng bỏ đi.

Đông Cường Undercut cũng thay một bộ đồ tây nhăn nheo, trước khi đi ra cũng kh&ocirc;ng quên nhắc nhở cô: “Nhân tiện, cô tự tìm chút vui vẻ cho m&igrave;nh đi, phần thưởng ngày hôm qua cũng đủ cho cô ăn uống vài bữa rồi.”

Phần thưởng?

Những đồng tiền âm phủ đó sao?

Cô kiểm tra qua rồi, rõ ràng đó là một cái tên khác của đồng dân nhân tệ!

Trong thời đại mà con người và ma quỷ cùng chung sống, đồng tiền của cả hai thế giới âm dương cũng phổ biến cách dùng song song rồi?

Thấy cô c&oacute; vẻ nghi ngờ, Đông Cường miễn cưỡng giải thích thêm: "Cô c&oacute; thể coi nó như đồng tiền ảo, nhưng nó thực sự c&oacute; thể đổi thành tiền thật đấy!"

Đoàn Đoàn đầu đỏ tiếp lời, cười khẩy: “Bây giờ c&oacute; tiền thì đ&atilde; l&agrave;m sao, c&oacute; nhiều chỗ anh c&oacute; dám đi kh&ocirc;ng?”

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Sự chú ý của đối phương lập tức chuyển hướng: "Cứ n&oacute;i thử xem, xem anh đây c&oacute; dám đi kh&ocirc;ng!"

"Quán bar?"

"Đi l&agrave;m gì, đi để join đội vũ công &agrave;?"

"Đi thôi!"

Hai người hôm nay c&oacute; rượu hôm nay say, kh&ocirc;ng n&oacute;i hai lời.

Sau khi hai người họ rời đi, Đại Vĩ cẩn thận đóng cửa lại, quay lại thì thầm với cô: “Chị đừng th&acirc;n thiết với họ quá, Đông Cường hút thứ đó đó, Đoàn Đoàn cũng c&oacute; vấn đề, cho nên họ mới đăng ký..."

“Còn em thì sao?” Linh Tuyết hỏi.

Đại Vĩ gãi đầu: “Em muốn kiếm tiền để chữa bệnh cho bố em, ông ấy cũng từng tham gia một chương trình linh dị tương tự, khiến cho ông ấy bây giờ nửa điên nửa tàn tật…”

Cô kh&ocirc;ng giỏi an ủi người khác nên chỉ đơn giản n&oacute;i một câu: “Mọi chuyện sẽ ổn thôi”.