Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm hôm đó, nhiều uploader siêu nhiên không hẹn mà đồng lòng đẩy hết bài hot này đến bài khác lên trang chủ của nền tảng.

【Cạnh tranh thực sự! Tiếp nối màn cực hình “chỉ nhìn không thể ăn” ngày hôm qua, nữ streamer xinh đẹp lại một lần nữa sáng tạo ra chiêu trò mới “phơi nắng lệ quỷ”! 】

【Người mới nhất định phải xem! Quy tắc thứ ba của chương trình linh dị <Gả Quỷ> cuối cùng đ&atilde; được thêm v&agrave;o rồi! Có đính kèm đường link phòng live! 】

【Cập nhật tháng: người chơi mới xếp hạng một, kim chỉ nam thực dụng của mỹ nữ livestream Linh Tuyết! Có đính kèm lời bình luận từ thiên sư】

Thân là nhân vật chính của chủ đề nóng n&agrave;y, Linh Tuyết kh&ocirc;ng hề biết gì về nó.

Cô như bay đến trung tâm thành phố, ngước mắt lên nh&igrave;n, các biểu ngữ cùng cờ màu đỏ, vàng rũ thẳng xuống khắp nơi, hai bên tràn ngập các văn phòng trừ ma và môi giới bắt quỷ, trước cửa trét chu sa và dán giấy đỏ, cách một lớp kính đánh mờ c&oacute; thể nh&igrave;n thấy vô số bóng người lấp ló bên trong.

Đó kh&ocirc;ng phải là người sống mà đều là người giấy.

Đây là một thành phố c&oacute; ngành công nghiệp linh dị vô cùng thịnh vượng.

Văn phòng Lục Nguyệt cũng thực sự là một trong số những văn phòng trừ ma lớn nhất trong thành phố.

Thực tập sinh Ngọc Tử đ&atilde; sớm đợi dưới lầu từ lâu. Cô nàng c&oacute; khuôn mặt nhỏ và đôi mắt to, dáng vẻ vô cùng dễ thương, chính là kiểu mà cả nam và nữ đều c&oacute; thiện cảm.

“T&ocirc;i là thực tập sinh trừ ma Ngọc Tử, vị n&agrave;y là Lục Nguyệt Tuyết – sếp tổng của văn phòng, cũng là sư phụ của t&ocirc;i”.

Thật chẳng ngờ cái tên tình thơ ý họa như vậy mà lại gắn với một ông cụ râu ria xồm xoàm, hai mắt chỉ to&agrave;n lòng trắng.

Câu đầu tiên ông ta thốt ra khiến người ta kh&ocirc;ng khỏi suy nghĩ: “Cô là người chơi đầu tiên c&oacute; thể lật ngược tình thế, phá vỡ quy tắc đó”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - .]

Linh Tuyết kh&ocirc;ng tiếp lời ông ta, chỉ xua xua tay: “Không n&oacute;i mấy chuyện n&agrave;y nữa, t&ocirc;i chỉ muốn chữa trị vết bỏng do cháy nắng tr&ecirc;n người chồng t&ocirc;i mà thôi”.

Ngọc Tử dường như muốn n&oacute;i điều gì đó nhưng lại bị Lục Nguyệt Tuyết giơ tay ngăn lại, ông ta ra lệnh cho người mang tới hai cây nến trắng và một cây nhang, sau đó yêu cầu cô đích th&acirc;n thắp chúng và đặt trước mặt bức ảnh ma.

Sau đó, ông ta đặt ngón trỏ lên môi ra hiệu cho cô đi theo m&igrave;nh.

Ba người lập tức di chuyển đến phòng họp tr&ecirc;n tầng cao nhất để bí mật trò chuyện.

Linh Tuyết nhận thấy phòng họp n&agrave;y rất nhỏ, kh&ocirc;ng c&oacute; cửa chính lẫn cửa sổ, nhưng to&agrave;n bộ mấy bức tường đều được dán bằng giấy thếp vàng, ngay cả lối ra v&agrave;o phòng họp cũng bị nhân viên phía sau cẩn thận dùng giấy thếp dán kín lại.

Cô c&oacute; chút tò mò: “Giấy thếp vàng c&oacute; thể ngăn các ‘Đấng’ tiến v&agrave;o sao?”

Lục Nguyệt Tuyết thở dài:

“Xem ra cô rất thông minh, biết bản th&acirc;n luôn bị ‘Đấng’ nghe lén.”

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

“Không sai, những kẻ đó cũng từng là người, đương nhiên cũng c&oacute; tính nghi ngờ đố kị của nhân loại, cũng chỉ c&oacute; kim loại trơ như vàng mới c&oacute; thể ngăn chặn việc truyền tin tức của bọn họ”.

“Thay vì n&oacute;i ‘Đấng’ là quỷ, chi bằng coi như đó là một ‘sức mạnh thần bí kh&ocirc;ng thể biết’, mà chức trách của những người l&agrave;m thầy trừ tà như chúng t&ocirc;i đây cũng chỉ c&oacute; thể dốc hết sức bình sinh vật lộn một trận với thế lực kh&ocirc;ng thể biết n&agrave;y mà thôi”.

Linh Tuyết ngồi xuống bên cạnh ông lão: “T&ocirc;i còn tưởng các người c&oacute; thể trừ ma diệt quỷ”.

Ông ta sửng sốt: “Gi.ết bọn họ? Làm sao c&oacute; thể! Hiện tại vẫn kh&ocirc;ng c&oacute; cách nào c&oacute; thể gi.ết sạch những kẻ n&agrave;y, cùng lắm cũng chỉ c&oacute; thể đổ vạ, tìm người ch.ết thay mà thôi”.

Lăng Tuyết nhạy bén chú ý đến hàm ý trong lời n&agrave;y của ông lão: “Đổ vạ và ch.ết thay? Lẽ nào m.ạng người cũng c&oacute; thể mua bán được?”

“Vì sao kh&ocirc;ng thể mua bán?” Ông lão duỗi một ngón tay, lắc qua lắc lại trước mặt cô: “Bỏ ra một trăm triệu tiền âm phủ đủ để mua một m.ạng người rồi”.