Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới con mắt của bao người, Tạ Vân Tranh một lần nữa bỏ rơi tôi để đuổi theo, sợ rằng Hứa Tri Vi sẽ tìm cha dượng cho con của anh ta.

Nhà họ Tạ ở Thượng Hải quyền lực ngút trời, việc anh ta nuôi một đứa con riêng bên ngoài càng không làm Tạ Vân Tranh sứt mẻ gì.

Tòa án không chấp thuận ly hôn.

Ngày trước, anh trai tôi, khi ấy là cảnh sát trưởng Hồng Kông, từng dí s.ú.n.g vào thái dương anh ta mà nói:

“Kết hôn với em gái tôi thì được, nhưng nếu anh dám phụ bạc nó, đừng trách tôi không khách khí.”

Lời thề của Tạ Vân Tranh vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng anh ta đã không còn là chú rể si tình trong ngày cưới nữa rồi.

Tôi lấy điện thoại ra, gọi cho anh trai ở Hồng Kông:

“Nếu tòa án không xử ly hôn, vậy thì cứ xử cho anh ta vào tù đi.”

Bước vào căn nhà ba năm chưa về, tôi chuẩn bị thu dọn đồ đạc để rời đi.

Không biết từ lúc nào Tạ Vân Tranh đã trở về, anh ta giáng thẳng vào mặt tôi một cái tát.

“Em cố tình nhận vụ án của tôi và Tri Vi, đúng không?”

“Trước mặt bao nhiêu người mà làm cô ta bẽ mặt, em thấy hả hê lắm phải không!”

Tôi siết chặt lòng bàn tay, không nói được lời nào.

Ba năm không gặp, vừa gặp mặt đã đối đầu căng thẳng, tôi đột nhiên cảm thấy thật vô vị.

“Vừa nãy ở tòa án sao anh không đồng ý ly hôn? Chẳng phải tôi đã cho anh cơ hội rồi sao?”

Mắt Tạ Vân Tranh run lên, anh ta gần như nghiến chặt răng,

“Giản Ngưng, rốt cuộc em đang gây rối chuyện gì vậy? Chẳng phải chỉ là một đứa bé thôi sao? Ngày xưa cha em chẳng phải cũng có con bên ngoài rồi mới bỏ rơi hai anh em em sao? Mẹ em chẳng phải cũng nhẫn nhịn đó sao?”

Sau một tràng gầm gừ giận dữ, anh ta nhìn tôi vô cùng nghiêm túc, “Tại sao em lại không thể nhẫn nhịn?”

Cổ tay bị kéo đến đau buốt, tôi mắt đỏ hoe nhìn anh ta, như thể cả thế giới đều tĩnh lặng.

Anh ta thừa biết việc cha ngoại tình ép c.h.ế.t mẹ tôi là nỗi ám ảnh lớn nhất đời tôi, vậy mà anh ta lại cố tình chọc vào vết thương lòng tôi.

Thấy tôi không nói gì, Tạ Vân Tranh càng nói càng kích động:

“Ngày nào cũng chỉ biết lo án kiện hoặc công tác ở nước ngoài, mở miệng ra là nói luật pháp, bao nhiêu năm nay cũng chỉ mặc duy nhất bộ đồ đen cứng nhắc không chút tình thú này.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Giản Ngưng, không có người đàn ông nào sẽ thích một cô gái như em, một người đàn bà mà y như đàn ông cả.”

Anh ta dừng lại một chút, rồi bổ sung thêm một câu,

“Cho nên tôi lấy cớ không muốn có con, chính là vì tôi không hề có chút ham muốn nào với cô.”

Như một nhát búa tạ giáng mạnh vào tim tôi, đau đớn đến mức tôi gần như tan nát cõi lòng.

“Con bà nó. Vậy năm xưa anh quỳ xuống xin được cưới tôi là cái thá gì?”

Một tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

Giọng nói yếu ớt của Hứa Tri Vi vọng ra.

“Là anh bảo vợ anh cắt phanh xe của em đúng không? Không muốn đứa bé này thì anh có thể nói thẳng mà!”

Sau đó liền cúp máy.

Sắc mặt Tạ Vân Tranh đột ngột thay đổi, gần như điên loạn chất vấn:

“Giản Ngưng! rốt cuộc cô có làm gì mẹ con họ không!”

Người đàn ông này tôi còn không cần nữa, tôi có thể làm gì chứ?

Không đợi tôi mở lời giải thích, Tạ Vân Tranh đã giữ chặt cổ tay tôi, kéo tôi lên xe.

Anh ta cố tình không cho tôi cài dây an toàn, rồi lái xe lao điên cuồng trên đường, đ.â.m vỡ cả hàng rào bảo vệ.

Tôi cố giằng lấy vô lăng, nhưng anh ta lại đẩy mạnh tôi vào cửa sổ xe.

“Em có gan cắt phanh xe của Tri Vi, mà không có gan trải nghiệm tốc độ và sự kích thích sao?”

“Nếu mẹ con họ xảy ra chuyện gì, thì mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy đâu!”

Máu từ trán chảy xuống mặt, làm mờ đi tầm nhìn của tôi.

Tôi lảo đảo bị kéo vào phòng bệnh, nhưng không ngờ bố mẹ chồng cũng có mặt ở đó.

Nhìn thấy tôi, họ như thể nhìn thấy một kẻ tội đồ thập ác bất xá.

Mẹ chồng chỉ thẳng vào mũi tôi, nghiến răng mắng:

“Giản Ngưng, đứa bé của Hứa Tri Vi là do tôi cầu xin mới được sinh ra, cô có tức giận gì thì cứ trút lên đầu tôi đây này!”