Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Anh…” Giọng tôi khàn đặc không ra tiếng.

Nếu một lần nữa cho tôi lựa chọn, tôi nhất định sẽ mãi mãi ở bên cạnh anh trai, mãi mãi ở trong vòng tay anh.

Một tiếng gọi khẽ của tôi khiến anh trai kích động đến run rẩy cả người, ôm chặt tôi vào lòng.

“Bảo bối, em cảm thấy thế nào rồi? Đã đỡ hơn chút nào chưa?”

“Những ngày em hôn mê, thật sự rất khó khăn…”

Tôi như một chú cún con lạc lõng, trốn trong vòng tay anh khóc nức nở, vì những vết thương trên người đau quá.

Tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.

“Anh…”

Tạ Vân Tranh đột nhiên bước về phía tôi, bước chân của người đàn ông vốn dĩ quyết đoán bỗng chần chừ, anh ta ngập ngừng không tiến tới.

“Giản Ngưng, xin lỗi em, là tôi đã hiểu lầm em, không nên ra tay đánh em…”

Tôi cúi đầu nhìn những vết thương đẫm m.á.u của mình, tim tôi đau nhói, một làn sóng hận thù cuộn trào.

“Xin lỗi? Nhưng tôi không cần!”

“Khi đó tôi đã giải thích với anh vô số lần, nhưng anh không chịu tin tôi, người anh tin chỉ có Hứa Tri Vi.”

“Từ nay về sau, đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

Lời nói như đ.â.m thẳng vào tim Tạ Vân Tranh, mi mắt anh ta khẽ run, nước mắt lã chã rơi xuống.

Anh ta rơi lệ, dường như thật sự coi tôi là bảo bối nâng niu trong lòng bàn tay.

Nhưng bản thân tôi hiểu rõ, căn bản không phải như vậy.

Trong ba năm tôi được cử đi công tác ở Anh, anh ta đã sớm yêu Hứa Tri Vi, yêu vẻ yêu kiều lả lướt của cô ta.

Tôi thậm chí còn không thèm ngẩng đầu nhìn anh ta.

“Anh có thể đuổi gac khỏi đây không? Em không muốn nhìn thấy.”

Nhưng Tạ Vân Tranh căn bản không nghe, khăng khăng ở lại phòng bệnh, bị anh tôi đánh mắng cũng không chịu đi.

Anh ta bắt đầu lải nhải giải thích:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Giản Ngưng, thật sự không phải tôi sai người đánh em nhiều roi như vậy.”

“Là Hứa Tri Vi, là con tiện nhân Hứa Tri Vi đó muốn hại em, là cô ta sắp xếp vệ sĩ đánh em.”

“Tha thứ cho tôi, sau này tôi sẽ chăm sóc em thật tốt.”

Từng câu xin lỗi của anh ta trống rỗng và vô lực, tôi chỉ cảm thấy thật nhàm chán.

Đến nước này, ai muốn đẩy tôi vào chỗ c.h.ế.t còn quan trọng sao?

Tôi chỉ là không muốn ở bên anh ta nữa.

Giản Tĩnh Xuyên dùng bông gòn chấm nhẹ vào môi tôi, ý tứ sâu xa nói:

“Những lời này mày cứ để dành lên tòa mà nói, không cần phải nói với em gái tao.”

“Ly hôn, nhất định phải làm.”

“Tao không tin, em gái Giản Tĩnh Xuyên này mà ngay cả ly hôn cũng không thể ly hôn, vậy thì bao năm nay tao sống hoài phí rồi.”

Anh trai lau miệng cho tôi, đặt một nụ hôn lên mu bàn tay thảm hại không nỡ nhìn của tôi.

Tạ Vân Tranh cuối cùng cũng im lặng.

Anh ta đứng dậy đi đến cửa, lại tham lam nhìn về phía tôi, cuối cùng không nói gì.

Có lẽ sự ghê tởm và hận thù trong mắt tôi quá rõ ràng, có lẽ anh ta cuối cùng cũng chịu buông tha cho tôi.

Sáng hôm sau, anh trai đặt bữa sáng lên bàn, rồi đưa cho tôi một thứ mà tôi quá đỗi quen thuộc.

Chiếc vòng cổ mẹ để lại cho tôi!

“Anh! Sao anh tìm được vậy? Khi đó em đã lục tung mà không thấy!”

Anh trai véo nhẹ chóp mũi tôi, với vẻ mặt hơi tự mãn:

“Đường đường là cảnh sát trưởng Hồng Kông, tìm đồ vật có làm khó được anh sao? Em quá đánh giá thấp anh rồi.”

Trong lúc phấn khởi, tôi nhìn thấy những vết cắt lớn nhỏ trên cánh tay anh, biết rõ anh đã tốn bao nhiêu công sức để tìm được chiếc vòng cổ này.

Vì tôi có vài vết thương nặng trên người, cần phải làm phẫu thuật ghép da mới có thể phục hồi như ban đầu.

Nhưng vào ngày phẫu thuật, hai người đàn ông dẫn theo thuộc hạ chặn kín mít trước cửa phòng mổ.

“Anh cả, anh còn tranh giành với tôi cái gì? Lỗi lầm tôi gây ra tôi tự gánh chịu, hôm nay nhất định phải là tôi hiến tặng!” Tạ Vân Tranh xông lên trước.