Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

07.

Sau khi chứng kiến th.ảm á.n ở phòng 604, trước tiên tôi liền học thuộc các quy tắc. Tôi thề, khi còn bé phải đọc thuộc lòng mấy bài thơ cổ cũng chưa từng có nghiêm túc đến thế!

Đồng thời trong lúc phân phát đồ ăn, tôi cũng cẩn thận hơn rất nhiều. Đồ ăn phải được giấu dưới đáy quầy, ai ký tên thì mới được lấy đi một phần.

T&ocirc;i nhớ trong quy tắc c&oacute; miêu tả liên quan đến thịt là <Hộ gia đình kh&ocirc;ng bình thường ăn v&agrave;o sẽ c&oacute; thể khôi phục lại bình thường, còn hộ gia đình bình thường thì tốt nhất đừng ăn!>

Bên trong tòa nhà n&agrave;y hiện tại chắc chắn vẫn còn rất nhiều hộ gia đình bình thường, t&ocirc;i đương nhiên nghĩ muốn trực tiếp quăng phần thịt của họ ra ngoài nhưng lại phát hiện mỗi khi t&ocirc;i muốn mở phần vật tư của người khác ra để lấy thịt thì con mắt tr&ecirc;n mặt nhẫn sẽ xuất hiện hung hăng nh&igrave;n chằm chằm v&agrave;o t&ocirc;i.

Trong ho&agrave;n cảnh như vậy, t&ocirc;i chỉ c&oacute; thể từ bỏ. Dù sao nếu cứ tiếp tục hành động thì sau đó sẽ xảy ra chuyện gì là kh&ocirc;ng ai biết được…

[Tối hôm qua nh&igrave;n thấy phòng 604 như vậy là tính hộ gia đình kh&ocirc;ng bình thường sao?]

[Bởi vì bọn họ đ&atilde; l&agrave;m trái với quy tắc &agrave;?]

Đáy lòng t&ocirc;i thấp thoáng c&oacute; chút suy đoán…

Đ&uacute;ng lúc n&agrave;y từ trong thang máy c&oacute; một người đàn ông trung niên để râu quai nón bước ra. Hắn đến cạnh t&ocirc;i, đầu tiên là liếc qua một cái, sau đó mở miệng n&oacute;i: “Ừm… lãnh đồ.”

Nghe vậy, t&ocirc;i lập tức ra tay. Dù sao hai ngày liên tiếp cung ứng vật tư cũng đ&atilde; tạo cho t&ocirc;i chút phản ứng bản năng.

Rất nhanh, người đàn ông trung niên để râu quai nón cầm lấy đồ vật rời đi.

Lúc n&agrave;y cũng đ&atilde; sắp đến 12 giờ, t&ocirc;i cẩn thận nh&igrave;n v&agrave;o tờ danh sách đăng ký. Hiện đ&atilde; phát được cho 19 hộ mà phòng 604 bị t&ocirc;i tiêu độc hôm qua tới giờ vẫn chưa thấy xuất hiện.

T&ocirc;i tag @5 hộ gia đình vẫn chưa đến nhận vật tư trong nhóm.

103, 202, 302, 601 và 604. Trong đó c&oacute; phòng 604 là kh&ocirc;ng trả lời, còn lại 4 hộ đều rất nhanh hồi đáp.

<103> : Lương thực đủ ăn, nhà chúng t&ocirc;i kh&ocirc;ng lấy.

<202> : Lương thực đủ ăn, nhà chúng t&ocirc;i kh&ocirc;ng lấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - .]

<302> : Lương thực đủ ăn, nhà chúng t&ocirc;i kh&ocirc;ng lấy.

<601> : Lương thực đủ ăn, nhà chúng t&ocirc;i kh&ocirc;ng lấy.

<Lầu trưởng> : Mấy cái n&agrave;y bỏ tủ lạnh c&oacute; sao đ&acirc;u? Hay mọi người cứ tới lấy đi chứ quăng bỏ thì lãng phí quá.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Nhưng câu trả lời của bọn họ vẫn như một chương trình tự động hóa đáp lại.

<103> : Lương thực đủ ăn, nhà chúng t&ocirc;i kh&ocirc;ng lấy.

<202> : Lương thực đủ ăn, nhà chúng t&ocirc;i kh&ocirc;ng lấy.

<302> : Lương thực đủ ăn, nhà chúng t&ocirc;i kh&ocirc;ng lấy.

<601> : Lương thực đủ ăn, nhà chúng t&ocirc;i kh&ocirc;ng lấy.

Thật sự c&oacute; người sẽ ngay đến đồ ăn được phát miễn phí cũng kh&ocirc;ng cần sao? Mà thời bây giờ còn c&oacute; nhà ai kh&ocirc;ng c&oacute; tủ lạnh để chứa đồ nữa chứ? Trừ khi là…

Nhìn câu trả lời lặp lại của bọn họ, t&ocirc;i lấy ra một trang giấy ghi chép tình huống hiện tại.

Trong nhóm dĩ nhiên c&oacute; người n&oacute;i nếu những người kia kh&ocirc;ng lấy thì cho bọn họ đi. Nhưng t&ocirc;i đều trả lời rằng mỗi nhà chỉ c&oacute; thể lấy một phần, dư phải thu về.

<404> : Cái gì chứ?!!! Đây đều là của công, to&agrave;n là đồ ăn thì thu về l&agrave;m gì! Mọi người chia nhau ăn hết v&agrave;o bụng chẳng phải càng tốt hơn sao!

<204> : Đ&uacute;ng rồi đó! Chứ kh&ocirc;ng phải cô muốn nuốt riêng &agrave;?

<503> : Mấy người n&oacute;i cái gì vậy! Tiểu Bạch kh&ocirc;ng phải là dạng người như vậy đ&acirc;u! Hai hôm nay cô ấy bận trước bận sau, tối tăm cả mặt mũi kìa.

<404> : Cô ta thì sao chứ! Anh biết cái quái gì!

<204> : T&ocirc;i cảm thấy cô ta cũng chẳng tốt lành gì. Lầu trưởng cái gì chứ, to&agrave;n một giuộc với đám bên quản lý tài sản kia! Phát cái thứ qu.ỷ qu.ái gì đ&acirc;u kh&ocirc;ng! T&ocirc;i bỏ v&agrave;o ngăn hút chân kh&ocirc;ng của tủ lạnh để giữ tươi thì đáng lẽ cũng phải giữ được tới bảy ngày kh&ocirc;ng hư, vậy mà mới qua c&oacute; một ngày đ&atilde; hư thối rồi, còn sinh ra dòi nữa. Toàn là mấy thứ rác rưởi!!! Lòng dạ hiểm độc thôi!!!

………….