Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

08.

Tôi vốn cho rằng chỉ cần vứt xong đồ ăn thì mọi chuyện sẽ kết thúc nhưng nào ngờ sau khi tôi làm xong hết thảy thì trên nhóm lại sôi trào.

[404] : Bị trời hành sao! Đồ ăn ngon như vậy lại vứt đi hết, đây là cô nói sẽ thu lại để xử lý sao?

Tiếp đó chính là một đoạn video quay chụp xuống từ cửa sổ phòng 404, trong video là cảnh tôi đang vứt đồ ăn dư thừa vào trong thùng rác nơi cửa chính màu đỏ.

<204> : Chậc! Chậc! Lãng phí lương thực sẽ bị thiên lôi đánh đó!

T&ocirc;i đương nhiên kh&ocirc;ng nghĩ đến chuyện bản th&acirc;n đi vứt đồ sẽ bị người khác chụp lại, đồng thời còn đăng lên nhóm.

Mọi người bắt đầu đồng loạt công kích t&ocirc;i. Thậm chí đến cả dì Trương phòng 503 thường n&oacute;i đỡ cho t&ocirc;i hiện tại cũng gia nhập v&agrave;o đám đông giáo dục.

<503> : Tiểu Bạch &agrave;, dì biết người trẻ tuổi ngại phiền phức nhưng mấy thứ đó đều là đồ tốt, sao cô lại vứt đi như vậy! Quá lãng phí rồi!

Hết cách, t&ocirc;i chỉ đành nhắn tin giải thích.

<Lầu trưởng> : Đây là quy tắc của khu nhà. T&ocirc;i nhận được lệnh sau 12 giờ phải gom hết những đồ ăn kh&ocirc;ng c&oacute; người đến nhận bỏ v&agrave;o trong thùng rác.

<Lầu trưởng> : Hiện tại trong tòa nhà n&agrave;y rất nguy hiểm, mọi người nhất định phải tuân theo quy tắc.

<Lầu trưởng> : Xin hãy tin tưởng t&ocirc;i! Nơi n&agrave;y thật sự rất nguy hiểm!

<404> : Quy tắc cái ch.ó m.á gì! Cô bị nhốt tới kh.ùng luôn rồi hả? Tới cái n&agrave;y mà cũng tin!

Cô tưởng l&agrave;m lầu trưởng là ngon hơn bọn t&ocirc;i sao?! Cái con nhỏ lừa đảo n&agrave;y! Cô được bao nhiêu tuổi rồi mà đòi dạy dỗ bọn t&ocirc;i!

<204> : Đ&uacute;ng đó! Còn n&oacute;i đi thang lầu nguy hiểm cái gì chứ? Cái qu.ỷ gì! Để lát nữa t&ocirc;i đi thang lầu cho cô xem!

<104> : Còn lải nhải cái gì mà hộ gia đình thường với kh&ocirc;ng bình thường l&agrave;m đầu của t&ocirc;i đau hết lên cả đây n&agrave;y! Hôm qua nhà chúng t&ocirc;i ăn thịt kho tàu, chẳng phải hôm nay vẫn bình thường đấy sao!

……………….

Toàn bộ một chuỗi dài tin nhắn đều cho rằng t&ocirc;i bị não nên nổi đ.iên, mặc cho t&ocirc;i c&oacute; giải thích như thế nào thì cũng kh&ocirc;ng c&oacute; ai tin tưởng t&ocirc;i.

Đối mặt với tình cảnh như vậy, t&ocirc;i nhất thời cũng kh&ocirc;ng quyết định được chủ ý.

Hoàng Mị Mị bảo t&ocirc;i kh&ocirc;ng cần quan tâm đến bọn họ. Dù sao mọi người cũng chỉ là hàng xóm, t&ocirc;i đ&atilde; nhắc nhở bọn họ, tiếp theo là nghe lời hay tìm đường ch.ết đều tùy bọn họ lựa chọn.

Đ&uacute;ng vậy nhỉ! T&ocirc;i đ&atilde; nhắc nhở, tiếp theo sẽ l&agrave;m như thế nào đều là do bọn họ tự lựa chọn. T&ocirc;i c&oacute; thể tự bảo vệ m&igrave;nh đ&atilde; xem như kh&ocirc;ng tệ, sao còn c&oacute; thể trông mong c&oacute; thể bảo vệ được bọn họ đ&acirc;u!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - .]

Đêm khuya, tim t&ocirc;i lại đau nhói. Tin nhắn quen thuộc tr&ecirc;n điện thoại lại lần nữa gửi đến.

<Nhiệm vụ của lầu trưởng>

Đến hộ gia đình cần hỗ trợ!

Lập tức đến phòng 603 tiến hành công việc tiêu độc.

Công cụ tiêu độc ở quầy lầu một.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Trong lúc tiêu độc, mời hộ gia đình rời khỏi nơi ở, nếu như kh&ocirc;ng chịu rời đi thì sẽ bị tiêu diệt ngay lập tức.

Số lần tiêu diệt tích lũy đến hiện tại: 1.

Tại sao lại là tầng 6 xảy ra chuyện nữa rồi!

Nhìn thấy tin nhắn n&agrave;y, nhất thời t&ocirc;i tê dại cả da đầu. Cảnh tượng ngày hôm qua ở phòng 604 vẫn còn như hiện ra trước mắt mà nay lại tới tầng 6 nữa rồi!

Lòng t&ocirc;i đương nhiên nghĩ kh&ocirc;ng muốn đi nhưng khi nh&igrave;n thấy chiếc nhẫn tr&ecirc;n tay lần nữa từ hình dạng châu báu trở thành con ngươi màu đỏ lòm thì vẫn đành ngoan ngoãn xuống lấy s.ú.n.g khử trùng, sau đó chuẩn bị lên lầu.

Thang máy đêm khuya yên tĩnh, chân của t&ocirc;i cũng thoáng chút run rẩy.

<5>

<6>

Rất nhanh, thang máy đ&atilde; đến tầng mục tiêu.

Trong hành lang yên tĩnh, đèn cảm ứng vụt tối vụt sáng. Không biết c&oacute; phải vì hôm qua đ&atilde; chứng kiến ​​thảm kịch ở phòng 604 hay kh&ocirc;ng mà t&ocirc;i cảm thấy chân m&igrave;nh hôm nay kh&ocirc;ng còn run rẩy nhiều như hôm qua nữa.

T&ocirc;i chậm rãi đi từng bước tới cửa phòng 603. Cửa đang đóng nên t&ocirc;i nhấn chuông cửa…

Kính coong!

Kính coong!

Nếu kh&ocirc;ng v&agrave;o được thì cho dù t&ocirc;i c&oacute; muốn tiêu độc cũng kh&ocirc;ng thể ho&agrave;n thành nhiệm vụ được!

Vừa nghĩ đến tr&ecirc;n nhiệm vụ của t&ocirc;i c&oacute; viết nếu kh&ocirc;ng thể ho&agrave;n thành được nhiệm vụ phân phối vật tư và tiêu độc thì sẽ bị xóa bỏ, đầu óc của t&ocirc;i liền vô thức xuất hiện bóng dáng của bà chị phòng 604 v&agrave;o tối hôm qua bị cả nhà gặm nuốt tươi sống.

T&ocirc;i kh&ocirc;ng muốn bị biến thành như thế đ&acirc;u!

Nghĩ vậy, t&ocirc;i lại càng ra sức gõ cửa phòng.