Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng thứ năm, tôi như cũ đi phân phối đồ ăn.

“Tiểu Bạch à, đồ ăn do ban quản lý tài sản này phát thật sự không tốt một chút nào đó!”

“Thịt này nhìn bề ngoài thì rất ngon nhưng mà mới để tủ lạnh có qua ngày đã bị hư thối, còn sinh giòi nữa!”

“Ông nhà dì từ tối hôm qua ăn thịt liền ho quá trời! Đến uống nước thôi mà một ngày cũng đã uống hết cả thùng rồi!”

“Sáng nay vẫn cứ nói đói mãi, lại còn định ăn mấy cái thứ đồ hư kia nữa! May mà dì vứt nó đi rồi đó!”

“Tiểu Bạch à, cô nói xem có phải là đồ của ban quản lý tài sản này cho có vấn đề gì rồi không? Cô là lầu trưởng, phải phản ánh với bên đó đó!”

Dì Trương phòng 503 dông dài bên tai tôi mãi, mà khi tôi nghe được lời của dì ấy thì tay cũng bất giác run nhè nhẹ lên, sau đó mở miệng nói: “Dì, dì ăn thịt rồi à?”

“Đâu có, dì theo Phật nên ăn chay! Với lại tới tuổi này của dì rồi cũng khó tiêu hóa, ăn rau củ nhiều vào mới tốt cho sức khỏe hơn!”

Tôi lại hỏi tiếp: “Dì, vậy tivi nhà dì hình gì vậy? Con định mua tivi mà chưa biết mua tròn hay mua vuông nhìn ổn hơn?”

Dì Trương nghe vậy lại bật cười: “Cái con bé này! Đương nhiên là hình tròn rồi, tivi làm gì có hình vuông đâu!”

Nghe dì Trương đáp vậy, lại nhìn bà ấy thong dong như không có chuyện gì, đáy lòng tôi bỗng dưng thấy nhót ruột. 

<Hộ gia đình bình thường ăn thịt sẽ biến thành hộ gia đình kh&ocirc;ng bình thường.>

<Hộ gia đình kh&ocirc;ng bình thường sẽ tuyên truyền những chuyện kh&ocirc;ng bình thường l&agrave;m ảnh hưởng đến nhận thức của bản th&acirc;n cùng người nhà.>

<Mà những gia đình sống đơn lẻ ăn thịt n&oacute;i kh&ocirc;ng chừng chính vì bị ảnh hưởng đến nhận thức nên mới bắt đầu sử dụng những thứ rau quả hư thối đó.>

Dì Trương n&agrave;y… Nếu như kh&ocirc;ng giúp cho chồng dì ấy mau chóng trở lại bình thường thì n&oacute;i kh&ocirc;ng chừng ngày mai dì ấy cũng sẽ ch.ết…

Nghĩ vậy, t&ocirc;i n&oacute;i với dì Trương: “Dì &agrave;, con nghe n&oacute;i người bệnh nên ăn nhiều thịt v&agrave;o. Hay là lát nữa dì nấu cho chú ấy tô canh thịt, biết đ&acirc;u uống v&agrave;o rồi lại thấy đỡ hơn.”

“Thật sao?”

Nhìn dáng vẻ hoài nghi của dì ấy, t&ocirc;i liều mạng gật đầu.

“Toàn n&oacute;i vậy, dì tin con đi!”

“Ừ được.”

Dì Trương cuối cùng vẫn là tin v&agrave;o lời t&ocirc;i n&oacute;i, còn bảo lát nữa nấu canh xong muốn chia cho t&ocirc;i nếm thử một tô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - .]

Lúc dì Trương về, t&ocirc;i cố tình đi cùng thang máy với dì ấy. Lúc n&agrave;y t&ocirc;i xem như đ&atilde; xác định được rằng dì Trương chỉ là người bị ảnh hưởng thần trí chứ kh&ocirc;ng phải thuộc về dạng hộ gia đình kh&ocirc;ng bình thường. Bởi vì nếu như dì ấy c&oacute; vấn đề thì lúc đi trong thang máy đ&atilde; bị tấn công rồi!

Dù sao…

<Hộ gia đình bình thường c&oacute; thể đi thang máy; Thang máy an to&agrave;n còn thang bộ thì kh&ocirc;ng an to&agrave;n. Hộ gia đình kh&ocirc;ng bình thường c&oacute; thể đi thang bộ; Thang bộ an to&agrave;n còn thang máy thì kh&ocirc;ng an to&agrave;n.>

Hôm nay đồ ăn phân phát ra ngoài ngày càng giảm, chỉ phát ra được c&oacute; 9 phần. Ngoại trừ các hộ gia đình trước đó thì 101, 102, 203, 303, 304, 502 đều kh&ocirc;ng tới lãnh đồ ăn.

<101> : Lương thực đủ ăn, nhà chúng t&ocirc;i kh&ocirc;ng lấy.

<102> : Lương thực đủ ăn, nhà chúng t&ocirc;i kh&ocirc;ng lấy.

……….

<601> : Lương thực đủ ăn, nhà chúng t&ocirc;i kh&ocirc;ng lấy.

Nhìn một chuỗi tin nhắn hồi đáp máy móc tr&ecirc;n nhóm, lòng t&ocirc;i dần dần như chìm xuống đáy cốc.

Mới c&oacute; bốn ngày mà từ 24 hộ ban đầu đ&atilde; giảm mạnh đến chỉ còn 8 hộ. Bây giờ, tầng 1, tầng 2, tầng 3 đều đ&atilde; biến thành những hộ u linh. Rốt cuộc bên trong c&oacute; tình huống như thế nào, t&ocirc;i cũng ho&agrave;n to&agrave;n kh&ocirc;ng nắm được.

T&ocirc;i chỉ biết rõ rằng nếu cứ tiếp tục như thế n&agrave;y thì ngày t&ocirc;i bị xóa sổ chắc cũng chẳng còn cách bao xa!

[Nếu to&agrave;n bộ bị biến thành 0 thì … dù cho t&ocirc;i c&oacute; l&agrave;m lầu trưởng cũng sẽ đồng dạng rất nguy hiểm!]

[Làm ơn! Làm ơn đi! Đừng c&oacute; giảm người nữa! Đừng giảm nữa mà!]

Rốt cuộc, t&ocirc;i nhịn kh&ocirc;ng được lại nhắn tin lên nhóm, hi vọng nhắc nhở mọi người đừng nên ăn thịt, kh&ocirc;ng đi thang bộ nhưng lại phát hiện kh&ocirc;ng hề c&oacute; bất cứ ai để ý đến tin nhắn của t&ocirc;i. Bọn họ chỉ cho rằng t&ocirc;i đang mê sảng.

<401> : Đừng c&oacute; hù t&ocirc;i! Đây kh&ocirc;ng phải đóng phim kinh dị đ&acirc;u!

<402> : Đ&uacute;ng rồi! Đ&uacute;ng rồi! Cô bị đ.iên rồi hả? Cứ n&oacute;i mê sảng hoài! T&ocirc;i ở khu Ôn Hinh n&agrave;y bao nhiêu năm rồi, c&oacute; xảy ra chuyện gì đ&acirc;u!

<403> : Mới bị nhốt c&oacute; vài ngày, cô &agrave;… c&oacute; cần phải như vậy kh&ocirc;ng? Cũng đ&acirc;u phải là tận thế tới chứ!

<404> : Ai biết được! Lỡ đ&acirc;u người ta l&agrave;m lầu trưởng c&oacute; cảm giác thượng đẳng hơn thì sao! Lông còn chưa mọc được hai cọng đ&atilde; bày đặt đòi quản người khác &agrave;!

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

<501> : Ngày nào cô ấy cũng phát đồ ăn vất vả lắm rồi, mọi người đừng n&oacute;i như vậy nữa.

<501> : Tiểu Bạch, kh&ocirc;ng khỏe &agrave;?

<602> : T&ocirc;i cảm thấy… T&ocirc;i cảm thấy lầu trưởng n&oacute;i đúng đó, mọi người vẫn nên cẩn thận hơn!