Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên trong túi có cải thìa, cà rốt và thịt ba chỉ. Mặc dù đều là những thứ khó kiếm hiện nay nhưng vẫn khiến tôi không tránh khỏi bỗng cảm thấy hãi hùng.

Cuối cùng, tôi vẫn nhịn không được xách một túi đồ ăn đặt xuống bên cạnh mình, sau đó đánh dấu tick vào bảng điểm danh.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Mấy ngày nay tôi liên tục đặt mua thức ăn trên app điện thoại, mà trong tình huống hiện tại thì không thể nói là mua mà phải là năn nỉ xin được mua!

Nếu may thì có thể 7 giờ mua kịp hai bắp cải thảo, còn không thì cho dù là bắt đầu từ 4 giờ cũng chỉ vớt vát được có một cái củ tỏi mà thôi! Mà vốn mấy đồng mua được nửa ký đồ ăn thì hiện tại đã đội giá lên không biết bao nhiêu lần, càng đừng nói chi là tiền phí giao hàng đắt kinh khủng.

Trước mắt tôi này không phải là từng túi đồ ăn mà rõ ràng chính là từng bọc tiền! Trong điều kiện hiện tại thì tôi không có tư cách gì để bắt bẻ…

Nhiều túi đồ như vậy, nếu bán ra ngoài thì chẳng phải sẽ kiếm được rất nhiều tiền sao?

Trong đầu đột nhiên toát lên ý nghĩ như vậy nhưng chỉ một giây sau tôi liền nhớ đến câu nói trên dòng tin nhắn hôm qua.

<Không nên c&oacute; lòng tham! Người c&oacute; lòng tham sẽ kh&ocirc;ng c&oacute; được kết quả tốt!>

Thôi, c&oacute; một số chuyện vẫn là nên đừng l&agrave;m!

T&ocirc;i đ&atilde; đếm sơ qua, tổng cộng c&oacute; 24 cái túi vừa vặn tương ứng với 6 tầng lầu, mỗi tầng lầu c&oacute; 4 nhà. Thế là ác niệm vừa mới dâng lên kia của t&ocirc;i nhanh chóng bị đánh trở về…

<Phát đồ ăn ở đại sảnh lầu một, mỗi nhà xuống lấy một túi đi! Hết sẽ kh&ocirc;ng phát nữa, trễ nhất là phát tới 12 giờ!>

Đây là tin nhắn t&ocirc;i gửi lên nhóm, kh&ocirc;ng biết từ lúc nào mà việc cấm đăng tin ở trong nhóm đ&atilde; được tắt. Vì để người khác tin tưởng hơn, t&ocirc;i còn chụp hình đồ ăn ở tr&ecirc;n đất đăng lên nhóm.

<404> : A, đu! Ban quản lý tài sản của chúng ta mở mắt rồi &agrave;? Vậy mà lại phát đồ ăn miễn phí! Coi bộ tốn kh&ocirc;ng ít đ&acirc;u nha!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - .]

<204> : Tốt vậy sao? T&ocirc;i phải mau xuống dưới đó lấy thôi!

<Lầu trưởng> : Mau xuống! Mau xuống! Hết rồi là thôi đó! @all

T&ocirc;i cố ý nhắc nhở bọn họ, cũng vì muốn sớm chút xong chuyện để trở về.

‘’Ting!”

Cửa thang máy đột nhiên mở ra, c&oacute; vài người từ bên trong đi thẳng tới chỗ t&ocirc;i.

Thấy c&oacute; việc, t&ocirc;i cũng vội vàng bắt đầu phân phát và đăng ký. 

“ y da, Tiểu Bạch! Cô là lầu trưởng của chúng t&ocirc;i sao? Tốt quá, vậy về sau c&oacute; việc gì t&ocirc;i sẽ tới tìm cô!”

“Mấy thứ n&agrave;y chia ra hết rồi, cô l&agrave;m việc năng suất thật đấy!”

Người n&oacute;i chuyện chính là dì Trương khoảng chừng bốn mươi tuổi, c&oacute; khuôn mặt trung niên hiền hậu. Dì ấy ở phòng <503>, là hàng xóm sát vách của t&ocirc;i. Được dì ấy khen khiến t&ocirc;i cũng c&oacute; chút ngượng ngùng…

“Mà dì Trương ơi, nếu như trong người thấy bình thường thì thôi, khoan hãy ăn thịt nhe! Cũng kh&ocirc;ng biết chừng nào mới c&oacute; thịt nữa, m&igrave;nh bỏ tủ lạnh ăn từ từ ăn đỡ hơn.”

T&ocirc;i thật sự cảm thấy chuyện lần n&agrave;y c&oacute; hơi qu.ỷ d.ị nên mới cố ý nhắc nhở một câu. Dì Trương cũng gật đầu với t&ocirc;i.

“Ừ, dù sao dì cũng ăn chay.”

Tiếp đó lại c&oacute; mấy nhà đến đều là ứng xử hòa bình lịch sự với nhau, mãi cho đến người kia…