Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

05.

Đến giờ phút này, tôi quả thật không thể cứ giả vờ như mọi thứ đều là tưởng tượng của mình nữa.

Bắt đầu kể từ ngày nhận được cái gọi là [quy tắc] thì tôi ở trong khu nhà này đã không còn bình thường. Dù là cảm giác đau tim hay tin nhắn màu đỏ tươi kia, thậm chí là chiếc nhẫn tự có ý thức của riêng mình đang đeo trên tay tôi thì hết thảy đều đã không hề bình thường!

Tôi thật sự vẫn còn ở khu Ôn Hinh sao?

Tôi không biết…

Thật sự không biết…

Bất chợt lúc n&agrave;y, t&ocirc;i bỗng nhớ đến <nhiệm vụ> mà m&igrave;nh vừa được nh&igrave;n thấy, đáy lòng lập tức phát lạnh.

T&ocirc;i đương nhiên là kh&ocirc;ng muốn đi, nhưng nếu kh&ocirc;ng đi thì t&ocirc;i ở tr&ecirc;n tivi sẽ gi.ết ch.ết t&ocirc;i!

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Là sẽ g.iết ch.ết t&ocirc;i thật đó!!!

Lúc n&agrave;y, t&ocirc;i chỉ c&oacute; thể lấy điện thoại ra, tranh thủ thời gian quay một đoạn video kể hết những chuyện vừa phát sinh gửi cho Hoàng Mị Mị.

“Mị Mị! Nếu như tớ ch.ết… Nếu như tớ ch.ết thì cậu nhớ n&oacute;i với ba mẹ tớ là tớ c&oacute; mua bảo hiểm nhé!”

“Còn c&oacute; tiền trong tài khoản của tớ nữa, kêu ba mẹ xài tiết kiệm một chút…”

Lúc n&oacute;i những lời n&agrave;y, mắt t&ocirc;i nhịn kh&ocirc;ng được chua xót, trong lòng cũng cảm thấy ấm ức vô cùng.

Sao t&ocirc;i lại xui xẻo đến vậy! Mắc cái giống gì năm nay lại kh&ocirc;ng về nhà!!!

Nếu như năm nay về thì chuyện n&agrave;y đ&acirc;u đến lượt rớt xuống đầu t&ocirc;i đ&acirc;u!

T&ocirc;i nhịn kh&ocirc;ng được bật kh&oacute;c nhưng cũng chỉ là tiếng rấm rức nho nhỏ.

Người trưởng thành dù c&oacute; uất ức đến cỡ nào, cho dù là đ&atilde; đạt đến giới hạn cuối cùng thì vẫn chỉ sẽ phát tiết một ít như thế thôi. Dù sao hiện tại tr&ecirc;n đầu t&ocirc;i vẫn còn đang bị một thế lực nào đó ngó chừng, nếu như chỉ biết kh&oacute;c thì c&oacute; lẽ chỉ sau vài phút nữa, t&ocirc;i sẽ thật sự kh&ocirc;ng còn cơ hội nào gặp lại ba mẹ của m&igrave;nh được nữa rồi!

Tòa nhà ban đêm yên tĩnh.

T&ocirc;i cứ thế đi thang máy xuống lầu 1 lấy nước khử trùng.

Thật ra lúc ở trong thang máy, t&ocirc;i cũng sợ ch.ết khiếp. Ai mà biết xung quanh c&oacute; khi nào lại lòi ra cái bóng của t&ocirc;i nữa hay kh&ocirc;ng! May mà chuyện đáng sợ như vậy kh&ocirc;ng c&oacute; phát sinh…

<1>

<2>

<3>

<4>

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - .]

<5>

<6>

“Ting!”

Đến tầng 6…

T&ocirc;i cầm s.ú.n.g khử trùng trong tay mà c&oacute; cảm giác như vũ khí của m&igrave;nh, gắng gượng di chuyển từng bước một đi đến gần vị trí của phòng 604.

T&ocirc;i vốn định nhấn chuông cửa nhưng khi c&oacute; ngọn gió phất qua thì mới phát hiện cửa phòng 604 vậy mà lại kh&ocirc;ng đóng. Có điều đ&atilde; trễ như vậy rồi, trực tiếp xông thẳng v&agrave;o nhà người ta hiển nhiên là vô cùng… vô cùng kh&ocirc;ng ổn. Thế là t&ocirc;i đành rống to: “Có ai ở nhà kh&ocirc;ng? T&ocirc;i là lầu trưởng đến tiêu độc đây!”

“Ê! Có ai kh&ocirc;ng?”

Ánh đèn trong phòng được bật mờ tối nhưng vô cùng yên tĩnh.

Chiếc nhẫn tr&ecirc;n tay vẫn đang ngó chừng t&ocirc;i, tựa như muốn nhắc nhở t&ocirc;i mau đi v&agrave;o.

Đối diện với tình huống trước mắt, t&ocirc;i thật sự vô cùng sợ hãi, kh&ocirc;ng biết trong ho&agrave;n cảnh mờ tối kia c&oacute; khi nào lại xuất hiện “chính t&ocirc;i” b.óp c.ổ m&igrave;nh nữa hay kh&ocirc;ng?

Nhưng kh&ocirc;ng còn cách nào, t&ocirc;i đành hít sâu một hơi, gom hết dũng khí di chuyển từng bước một về phía trước.

[Bồ câu! Cứ coi như mày đang quay vlog thám hiểm đi!]

[Dù sao bây giờ thò đầu ra cũng ch.ết, mà rút đầu v&agrave;o cũng ch.ết thôi!]

Nhưng cho dù c&oacute; nhiều lời an ủi hơn nữa thì chân t&ocirc;i vẫn run rẩy dữ dội. 

“Có… Có ai kh&ocirc;ng?”

“T&ocirc;i là lầu trưởng đến tiêu độc đây!”

Trong phòng trống rỗng, giọng n&oacute;i của t&ocirc;i quanh quẩn kh&ocirc;ng tan… nhưng mãi vẫn chẳng c&oacute; ai đáp lời.

T&ocirc;i chỉ c&oacute; thể nhích từng bước một tiến về phía trước. Nếu như là trong thế giới bình thường, t&ocirc;i tuyệt đối sẽ kh&ocirc;ng dám nửa đêm xông v&agrave;o nhà người khác như vậy nhưng với tình huống bây giờ thì rõ ràng là kh&ocirc;ng phải thế giới bình thường.

Vì để tránh bị “t&ocirc;i” gi.ết ch.ết, t&ocirc;i chỉ c&oacute; thể gom hết dũng khí đi v&agrave;o.

Bởi vì ở ngay lầu tr&ecirc;n nên kiểu hình của phòng 604 ho&agrave;n to&agrave;n tương tự với nhà t&ocirc;i. T&ocirc;i đại khái cũng nhớ được vị trí tr&ecirc;n trần nhà xuất hiện m.áu…

Cầm s.ú.n.g khử trùng tr&ecirc;n tay, t&ocirc;i vẫn giống như trước vừa đi vừa gọi. Giọng của t&ocirc;i cũng kh&ocirc;ng nhỏ nhưng mãi ở trong phòng vẫn chẳng c&oacute; ai đáp lời t&ocirc;i.