Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
17
Cảnh sát tiếp quản hiện trường, tôi đưa Mộ Phong đến bệnh viện kiểm tra chi tiết.
Kết quả, tôi toàn thân chỉ bị vài vết trầy xước, còn hai tay hắn thì bị thương nghiêm trọng, băng bó kín mít như cái bánh chưng, còn yêu cầu phải tĩnh dưỡng cẩn thận.
Trương Thành hành vi tệ hại, đã bị còng tay đưa vào trong.
Nghe nói ở trong đó hắn vẫn còn lớn tiếng khoác lác, nói rằng sau khi ra ngoài sẽ tìm tôi gây chuyện.
Mộ Phong tốt bụng đến nhà tạm giam thăm hắn một lần, cho đến khi kết quả tuyên án ra, hắn ta chẳng dám nói nửa lời nữa.
Bạn nhỏ Mộ Thanh bị trường mẫu giáo đưa vào danh sách đen trọng điểm, mỗi lần đi học đều phải lục soát người.
Tôi vui vẻ đồng ý, Mộ Thanh thì tủi thân.
Mọi chuyện xử lý xong xuôi, tôi bắt đầu chạy đi chạy lại giữa trường và nhà.
Không vì gì khác, người như Mộ Phong, tuy bị thương ở tay, nhưng lại nhân cơ hội đình công toàn thân.
Mỗi ngày hắn cứ ngồi thẳng tắp trên ghế sofa, chờ tôi cho ăn.
Buổi tối, hai tay hắn giơ lên, ánh mắt đầy mong đợi nhìn tôi.
“Làm gì?”
“Tôi muốn tắm.”
Tôi: Đây là muốn tôi cởi quần áo cho hắn sao??
Hắn thở dài một tiếng: “Chúng ta thành thân 30 năm rồi, còn gì mà phải kiêng dè nữa chứ? Cứu người một mạng, đến cuối cùng lại bị người ta ghét bỏ, thật đáng buồn…”
“Được, được rồi, tôi cởi cho anh!”
Mộ Thanh đi ngang qua, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ đối với Phụ vương mình.
Vừa cởi áo khoác ngoài, Mộ Phong đã để trần nửa thân trên ôm lấy tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Vai rộng eo thon da màu lúa mạch, tràn đầy hormone nam tính, khiến tôi có chút choáng váng.
“Du Nhiên, chúng ta hẹn hò đi.”
Vành tai hắn hơi đỏ, ấn tôi vào để tôi cảm nhận cơ bụng của hắn.
Ôi trời, cái tên lưu manh già này, ai mà chịu nổi chứ!
Đầu óc tôi như mớ bòng bong, mơ mơ màng màng chuẩn bị gật đầu thì ở cửa truyền đến một tiếng gầm giận dữ.
“Anh là ai! Buông con gái tôi ra!”
18
Bố mẹ tôi kết thúc chuyến du lịch, về nhà rồi.
Vừa bước vào nhà, đã thấy cô con gái bảo bối của mình đang bị một người đàn ông lạ mặt để trần nửa thân trên ôm trong lòng, có ý đồ bất chính.
Cảnh tượng này khiến ông cụ tức đến nghẹn, vớ ngay cây chổi bên tay, giáng cho hắn một trận đòn tơi bời.
Sau một hồi gà bay chó chạy, mọi người mới ngồi xuống phòng khách, nhìn nhau.
Biết được người này là bệnh nhân bị thương vì cứu tôi, bố tôi mới hơi nể nang:
“Nói như vậy, tôi còn phải cảm ơn anh sao?”
Mộ Phong: “Không dám, không dám.”
Bố tôi liếc qua bạn nhỏ Mộ Thanh, sắc mặt không tốt: “Đây là con trai anh à?”
Mộ Phong gật đầu.
Bố tôi hừ lạnh một tiếng: “Một thằng đàn ông có con, còn muốn theo đuổi con gái tôi ư? Muốn con gái tôi về làm mẹ kế, anh mơ đi!”
Mộ Phong trầm tư một chút, mở miệng giải thích: “Đây không phải con trai ruột của tôi.”
Mộ Thanh trợn tròn mắt, không dám tin.
Phụ vương! Mới một lần đối mặt đã bán con rồi sao??