Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

11

Sự trả thù của Trương Thành đến một cách thấp hèn nhưng mãnh liệt, rất phù hợp với hình tượng “tâm thuật bất chính” của hắn.

Hắn tung tin đồn bẩn về tôi.

Ngày hôm sau, trên diễn đàn mạng trường học xuất hiện vài bài đăng từ các tài khoản ẩn danh.

Trong đó dài dòng văn tự kể về quá trình “giao dịch” giữa “tôi” và hắn, kèm theo vài tấm ảnh photoshop quá đà và lịch sử chuyển khoản.

Tóm lại, tôi là một kẻ lừa đảo lẳng lơ, lợi dụng sắc đẹp để lừa tiền.

Đồng thời, hoa khôi trường bên cạnh cũng công khai lịch sử trò chuyện giữa Trương Thành và tôi trong thời gian cô ấy và Trương Thành hẹn hò.

Trong ảnh chụp màn hình, tôi vì theo đuổi Trương Thành mà ban ngày gửi lời hỏi thăm, buổi tối gửi ảnh đẹp, thỉnh thoảng còn có những đoạn trích ngôn ngữ “trà xanh” với tin nhắn đã được thu hồi.

Cô hoa khôi trường thậm chí còn đăng một đoạn video, khóc đến lê hoa đới vũ:

“Không ngờ đại học K lại có loại trà xanh mê tiền như thế này, rõ ràng biết bạn trai tôi đang hẹn hò với tôi, vẫn cố tình sáp vào chen chân!

Bạn trai tôi từ chối cô ta rất nhiều lần, nhưng vô ích! Cô gái này ăn mặc hở hang, nửa đêm còn chặn xe làm những chuyện bậy bạ! Tôi thực sự không thể chịu đựng được nữa, nên mới…”

Tóm lại, tôi chính là cái người vì tiền mà không tiếc bán cả thân thể lẫn linh hồn.

Danh dự là cái gì? Thanh danh là cái gì?

Trong mắt Lâm Du Nhiên tôi, tất cả đều không bằng năm tệ tám hào tám trong lịch sử chuyển khoản!

Chuyện này ở diễn đàn đại học chỉ biết trao đổi về thi cao học, thi công chức, thì chẳng khác nào thả một quả b.o.m hạt nhân, sức sát thương đó bỏ xa việc thi cao học hay công chức đến tám con phố!

Bạn thân như gặp phải kẻ thù lớn, ở trường canh chừng tôi từng bước không rời, sợ rằng chỉ một chớp mắt tôi sẽ nghĩ quẩn, chạy lên sân thượng biểu diễn môn nhảy lầu tự do.

Cô ấy lo xa rồi.

Tôi 20 tuổi, đối mặt với tin đồn bẩn sẽ đau lòng tột độ. Tôi 50 tuổi, chỉ biết biến thành lão háo sắc, tặc lưỡi xuýt xoa.

Tôi vô tư cầm điện thoại nghiên cứu mấy cái ảnh photoshop quá đà đó.

Cái dáng người này đẹp phết nha, eo con kiến, vai vuông, tặc lưỡi.

Cái này thì không được rồi, bụng tôi đâu có nhiều thịt thế! Nhìn cái là biết lúc chọn ảnh không để tâm rồi! Đánh giá tệ!

Ai da, kỹ thuật này không được rồi, màu da cổ không được thoa đều, được chưa?

Thật đáng tiếc, những bài đăng trên diễn đàn này nhanh chóng bị quản trị viên xóa sạch.

Niềm vui ngắn ngủi của tôi biến mất, có chút hụt hẫng.

Cô bạn ôm lấy tôi: “Du Nhiên, cậu muốn khóc thì cứ khóc đi, cậu thế này tớ sợ lắm.”

Mất vài tấm ảnh thôi mà, có gì đáng để khóc chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nhưng tôi không ngờ, những thứ này chỉ là món khai vị.

Lúc tan học, cô hoa khôi trường lê hoa đới vũ kia đứng đợi ở cổng trường, thấy tôi vừa ra, lập tức lao tới, “bịch” một tiếng, quỳ xuống.

Đám đông vây xem lập tức hít một ngụm khí lạnh.

Tôi:...

Bây giờ không còn thịnh hành tát tiểu tam nữa, mà chuyển sang kiểu quỳ xuống cầu xin tiểu tam rồi sao?

Ác độc thật!

Tôi thích quá đi mất!

12

Đôi mắt to đẹp của hoa khôi trường sắp sưng húp cả lên vì khóc.

Cô ấy thút thít: “Lâm Du Nhiên, tôi cầu xin cô, buông tha Trương Thành đi, chúng tôi thật sự yêu nhau, cô đừng đến quấy rầy anh ấy nữa, hu hu… hu hu hu…”

Cú quỳ này, hiệu ứng thê thảm tăng gấp đôi, có người đi đường đã rút điện thoại ra livestream rồi.

Tôi nhìn quanh, chạy đến trước mặt ông lão bán hàng rong ở cổng: “Ông ơi, cho cháu mượn cái loa nhé?”

Ông lão: “Cứ lấy đi, lấy đi, tôi bật tiếng lớn nhất cho cháu, đông người quá tôi cũng không nghe rõ gì.”

“Vâng ạ!”

Tôi giơ chiếc loa lớn, chạy lại chỗ hoa khôi trường và hét lớn:

“Được, được thôi, sau này tôi sẽ tránh xa Trương Thành! Em đứng dậy đi, chẳng phải ngày lành tháng tốt gì, tôi cũng không mang theo bao lì xì để đưa em.”

Hiệu quả của chiếc loa thật đáng sợ, ngay cả chim trên cây cũng không hót nữa.

Hoa khôi trường bị rung động đến ong ong cả đầu, nhất thời quên cả khóc, trừng đôi mắt đỏ hoe ướt át, nhìn mà tôi cũng thấy đáng thương.

Haizz, tôi 50 tuổi (thực tế) chẳng chịu được cảnh gái xinh khóc.

Nhất là khóc vì tên khốn nạn.

Nhất thời không đành lòng, tôi đành dặn dò thêm vài câu:

“Em gái ơi! Vì một người đàn ông mà quỳ khóc ở cổng trường, mất mặt lắm chứ! Em nhìn xung quanh xem, người ta đang quay video đấy, nếu bố mẹ em nhìn thấy thì xót xa biết bao chứ!

Nhanh đứng dậy đi! Cái tên Trương Thành đó có biết em đang quỳ ở đây vì hắn ta không?”

Ánh mắt hoa khôi trường lướt đi, lướt về phía góc cua sau đám đông. Ở đó mơ hồ lộ ra một góc chiếc xe thể thao màu đỏ chói.

Tôi bỗng linh cảm, giơ loa lên hét về phía đó:

“Ê, Trương Thành! Sao mày lại để một cô gái ra mặt xông pha trận mạc, còn mình thì trốn trong góc đóng vai cháu trai hả? Mày ra đây, nói rõ ràng chuyện tình cảm giữa chúng ta xem nào!”