Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
7.
Lại trôi qua mười phút, xe rốt cuộc cũng không chống đỡ nổi.
Hết xăng rồi.
Tôi ngã gục trên ghế ngồi. Hơi thở tuyệt vọng bao trùm cả chiếc xe.
【Đại sư, xe hết xăng rồi, tôi cảm giác mình sống không nổi nữa.】
【Tôi thật sự không còn cách nào thoát ra được.】
Nước mắt từng giọt rơi xuống màn hình điện thoại mờ cả đôi mắt.
Tôi mới 22 tuổi, tuổi xuân phơi phới, vậy mà lại phải c.h.ế.t trong tay con quỷ ăn da đáng kinh tởm này sao?
Phong Thanh thấy tôi sắp buông bỏ liền gửi liền mấy chục tin nhắn tới, khuyên tôi phải kiên trì.
【Tôi sắp từ trong sương mù tiến vào, cô hãy xuống xe trốn tạm.】
【Ngàn vạn lần đừng bỏ cuộc! Đừng bỏ cuộc!】
Tôi nhếch miệng cười. Còn có thể chống đỡ bao lâu nữa chứ, biết đâu Thẩm Hoài đang chờ tôi ở đâu đó trong góc tối.
Thôi, chờ thêm chút nữa đi. Dù sao anh ta cũng đã lặn lội đường xa để cứu mạng tôi rồi.
Tôi tin anh ấy một lần.
Tôi nhìn chiếc điện thoại sắp cạn pin làm ra quyết định cuối cùng.
Báo cảnh sát.
Tôi không chắc mình còn sống sót được hay không. Theo lời Phong Thanh, sương mù sẽ nhanh chóng bị anh ta phá vỡ, anh ta sẽ vào đây đối phó với quỷ ăn da.
Nhưng con quỷ này dường như rất lợi hại, chỉ một màn sương mù thôi cũng đã có thể giam chân anh ta lâu đến vậy.
Nếu ngay cả anh ta cũng không đối phó nổi thì sao?
Ít nhất báo cảnh sát, còn có người đến thu xác cho chúng tôi.
Nơi này cách xa nội thành, lại còn mưa lớn. Vừa rồi xem tin tức, con đường dẫn vào thành phố bị mưa xối lở sập rồi.
Cảnh sát muốn đến phải vòng đường khác, cũng mất hơn một tiếng. Nếu thất bại, thì coi như có người đến thu xác.
Tôi gọi điện cho cảnh sát, nói bạn trai tôi muốn g.i.ế.c tôi rồi báo vị trí.
Sau đó mở cửa xuống xe.
Mưa lớn dội thẳng xuống người tôi như nhịp trống thúc mạng, giục giã cái c.h.ế.t đến gần.
Chưa đi được mấy bước, giữa màn sương dày đặc bỗng hiện ra một tòa biệt thự.
Là biệt thự của Thẩm Hoài!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Anh ta đang đứng trước cửa vẫy tay với tôi.
“Cửu Cửu, còn chạy nữa không?”
Tôi tuyệt vọng nhắm mắt nắm chặt sợi dây chuyền bạc trong tay, lặng lẽ cắn rách đầu lưỡi.
Ngay khoảnh khắc Thẩm Hoài bước đến gần tôi hung hăng đ.â.m mạnh vào n.g.ự.c hắn.
Tôi muốn nhân lúc hắn bị thương, tranh thủ thêm chút thời gian cho bản thân. Nhưng tiếng gào đau đớn như tôi dự đoán lại không hề xuất hiện.
Thẩm Hoài nửa cười nửa không nhìn tôi, vẻ mặt khoa trương: “Lẽ ra phải như vậy sao, Cửu Cửu?”
Tiếp đó hắn giả vờ ôm ngực, tỏ ra đau đớn. “Có phải tôi nên diễn cho giống đau khổ một chút không? Hửm?”
Con ngươi tôi co rút mạnh, sao lại thế này? Hắn chẳng phải sợ bạc sao? Hơn nữa lần ở trên xe rõ ràng có tác dụng với hắn cơ mà.
Thẩm Hoài siết chặt lấy tay tôi, xương kêu răng rắc đau đến nỗi tôi lạnh buốt cả người.
“Chơi nghiện rồi sao? Cô thật sự tin thứ này có thể làm gì được tôi à? Cửu Cửu, cô vẫn ngây thơ như trước.”
Hắn lè lưỡi l.i.ế.m khóe miệng: “Thế này, làm tôi chẳng còn muốn ăn cô nữa rồi.”
“Tốt nhất là đừng ăn.”
Hắn tặc lưỡi hai tiếng, giơ ngón tay lắc qua lắc lại trước mặt tôi, rồi ghé sát cổ tôi, hít mạnh vài hơi.
“Không được đâu, cô thật thơm. Tôi nóng lòng muốn lột da cô ra để từ từ thưởng thức.”
Ngay sau đó, tôi mất đi ý thức.
Tôi bị đánh thức bởi một khúc hát quái dị. Khi mở mắt lần nữa, phát hiện mình đã bị trói lại. Cả người trần trụi ngâm trong thứ nước mà Thẩm Hoài dùng để lột da tôi.
Hắn quay lưng về phía tôi, vừa ngâm nga hát vừa mài thứ gì đó. Nghe thấy tiếng động, hắn ngoảnh đầu lại, nhe răng cười với tôi.
“Dậy rồi à? Cửu Cửu đáng yêu của anh. Yên tâm, anh sẽ lột cho em một lớp da hoàn mỹ, để em vui vẻ mà c.h.ế.t đi.”
Tôi điên cuồng giãy giụa, đôi mắt đỏ hoe cầu xin hắn tha cho mình. Trong lòng thầm khẩn cầu: Phong Thanh, anh mau tới đi…
Tôi liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường. Tính ra từ lúc tôi ngất đi đến giờ, đã hai mươi phút trôi qua!
Trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Tôi cúi đầu nhìn làn da mình. Quả nhiên, nó đã trở nên trong suốt!
Tôi có thể thấy rõ ràng dòng m.á.u đang chảy, và những cơ thịt quấn lấy xương cốt.
Hai mươi phút rồi, Phong Thanh vẫn chưa tới sao?
Da tôi bắt đầu ngứa ngáy như có vô số con kiến đang cắn xé bên dưới lớp biểu bì.
Ngứa, vừa ngứa vừa đau!