Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
7.
Qua trò chuyện, tôi biết cô tên là Tiểu tiểu, là một sinh viên đại học. Vì nhà khó khăn, không mua nổi quần áo hay trang sức đắt tiền, nên luôn bị bạn cùng phòng cô lập.
Ban đầu chỉ là bạo lực lạnh bằng lời nói. Không biết từ khi nào, chuyện ngày càng tồi tệ.
Hai cô bạn cùng phòng chỉ cần tâm trạng không tốt là lại hành hạ cô ấy. Chúng dùng d.a.o gọt trái cây rạch khắp người cô, rồi rắc đầy muối ăn lên vết thương.
Dùng nước sôi mới đun dội lên đầu , còn gọi là “gội đầu” cho cô. Quá đáng hơn nữa, chúng chụp ảnh khỏa thân khi cô ngủ, đăng lên trang “tỏ tình” của trường, gây náo động lớn.
Rất nhiều sinh viên để lại bình luận:
[ Bao nhiêu tiền một lần? ]
[ Xin chào, tôi là sinh viên cùng trường, có thể giảm giá không? ] … những lời lẽ bẩn thỉu khác.
Ngay cả cố vấn cũng gọi cô lên nói chuyện, ám chỉ cô phải “chú ý hình tượng”.
Dưới nhiều đòn tấn công liên tiếp, Tiểu Tiểu cuối cùng sụp đổ. Một đêm hè, cô định kết thúc cuộc đời mình trong chuồng lợn.
Khi chuẩn bị uống thuốc trừ sâu đã chuẩn bị sẵn, cô thấy trong chuồng lợn dán đầy giấy vàng úa, trên đó viết gì đó về quỷ mặt người. Cô xé xuống, đọc kỹ, không ngờ lại là cách triệu hồi quỷ mặt người.
Khi ấy Tiểu Tiểu thấy quá nực cười, cái gì cũng dám bịa đặt. Nhưng nghĩ lại, cô sắp c.h.ế.t rồi, thử một lần cũng chẳng sao.
Cô làm theo từng bước trên giấy, không ngờ lại thực sự tìm đến được nơi này.
Nghe xong câu chuyện, cả căn phòng quỷ mặt người đều tức giận. “Bọn bạn cùng phòng đó quá độc ác, biến một cô gái tốt thành ra thế này.”
“Mấy trăm năm không gặp, con người đã thành ra thế sao?”
“Phì! Chúng nó không xứng sống, chúng ta đi xử lý chúng thôi!”
“Đúng đấy, ăn luôn đi, khỏi để chúng làm điều xấu nữa.”
Tôi giơ tay ra hiệu im lặng, chậm rãi bước đến bên Tiểu Tiểu, vuốt gọn mái tóc rối bù của cô, dịu giọng nói: “Tiểu Tiểu, em cứ ở lại đây. Những chuyện khác, chúng tôi sẽ xử lý.”
Tôi giả dạng Tiểu Tiểu quay lại ký túc xá, đêm đầu tiên đã ăn thịt chị San. Đồng bọn của tôi lại giả dạng chị San.
Tiểu Kỳ không hiểu vì sao chị San bỗng nhiên xa cách mình, điều này khiến cô ta lo lắng.
Cô ta bắt đầu lấy lòng tôi, không chỉ chủ động mua cơm, mà còn giúp tôi kiểm tra thể lực.
Tôi lạnh lùng cười trong bụng. Loại người này, ăn ngay thì rẻ quá, giữ lại để từ từ tra tấn mới thú vị.
Khi tôi còn đang tính cách hành hạ cô ta, thì quỷ mặt người ở nơi khác báo tin: Có một tên loài người có thể nhận ra chúng tôi. Không ít đồng bọn đã bị hắn làm bị thương.
Tôi giật mình — không ngờ con người bây giờ vẫn còn loại này. Có lẽ Tiểu Kỳ vẫn còn giá trị lợi dụng.
Tôi đăng bài lên mạng, mô tả chi tiết sự kỳ lạ của Tiểu Kỳ. Quả nhiên có người bình luận.
Theo những gì Vô Uý liên tục chỉ ra về đặc điểm và điểm yếu của quỷ mặt người, tôi càng nghe càng lạnh người.
Người này biết quá nhiều, Không thể để sống.
Tôi và “chị San” cùng diễn một màn kịch, quả nhiên đã nhử hắn xuất hiện.
Mọi thứ chuẩn bị xong. Đến lúc thu lưới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Có thể tiếng hét của Tiểu Kỳ lúc nãy quá lớn nên Tống Dương nghe thấy chạy đến.
Anh vừa đập cửa vừa gọi: “Tiểu Tiểu, sao thế? Cô không sao chứ?”
Tiểu Kỳ như vớ được cọng rơm cứu mạng, hét to: “Cứu… cứu tôi… cô ta là quỷ mặt người… cứu với!”
Tống Dương đập cửa càng mạnh: “Tiểu Kỳ là quỷ mặt người phải không? Tiểu Tiểu, tôi sẽ cứu cô ngay.”
Tiểu Kỳ mặt trắng bệch, liên tục lắc đầu: “Không phải, là Tiểu…” Chưa kịp nói hết câu, tôi đã cắm cây ô vào cổ họng cô ta.
Tôi l.i.ế.m m.á.u trên cây ô.
Ọe. Máu của kẻ khốn nạn, khó nuốt thật.
Tôi đá xác Tiểu Kỳ sang một bên, mở tung cửa phòng.
Tống Dương đang tập trung đập cửa, mất thăng bằng ngã nhào xuống đất. Anh ngẩng lên, thấy căn phòng đầy máu, cơ thể run rẩy thấy rõ:
“Chuyện… chuyện này là sao?”
Tôi rụt người lại, giọng run run: “Tiểu Kỳ là mamặt người, vừa định ăn thịt tôi, tôi… tôi vội quá nên dùng ô đ.â.m c.h.ế.t cô ta.”
“À?” Tống Dương bán tín bán nghi: “ Cô dùng ô… g.i.ế.c cô ta?”
Tôi chớp mắt vô tội, gật đầu: “Từ nhỏ tôi đã học Taekwondo, sức mạnh hơn người bình thường nhiều.”
Tống Dương xoa trán mệt mỏi: “Haiz, tại tôi cả, nhưng miễn là cô không sao.”
Tôi thở dài: “Nơi này giờ cũng không an toàn nữa, mình thu dọn rồi đi thôi.”
Anh gật đầu.
Khi tôi thu dọn đồ, tôi giả vờ hỏi: “Anh còn quen ai hiểu về quỷ mặt người không?Tôi nghĩ mọi người nên tụ tập lại, mới đối phó được chúng.”
Anh lắc đầu: “Chắc chỉ mình tôi thôi, kiến thức này tôi đọc được trong sách cổ ở nhà từ bé, tiếc là sách đã bị đốt mất.”
“Ồ.” Tôi gật đầu: “Thật đáng tiếc.”
“Không có gì đáng tiếc.”Tống Dương tiếp lời: “Dù sách bị đốt nhưng còn tôi, tôi nhớ hết nội dung rồi.”
Tôi mỉm cười: “Anh hiểu nhầm rồi, điều tôi tiếc không phải là sách… mà là anh.”
“Hả?” Anh chưa phản ứng kịp, chỉ nhìn tôi đầy nghi hoặc.
Tôi không đáp, chỉ nhìn chằm chằm không cảm xúc. Anh ta sững người vài phút, rồi như chợt hiểu ra, trừng mắt: “Là cô! Thì ra là cô!”
“Tất cả chúng tôi bị cô lừa! Cô mới là quỷ mặt người!”
“Tôi đã nghi xác của Tiểu Kỳ có gì đó lạ — sách cổ ghi rằng xác quỷ mặt người sẽ biến thành máu, tôi còn tưởng sách sai… thì ra là…Nhưng tại sao cô lại làm vậy? Cô không thấy quá tàn nhẫn sao?”
Tôi bước lại gần, nhếch môi cười lạnh: “Tàn nhẫn? Tiểu Tiểu bị hai bạn cùng phòng bắt nạt đến mức sống không nổi, sao anh không nói chúng tàn nhẫn?”
“Tôi chỉ để kẻ ác chịu trừng phạt, vậy có sai sao?”
Tống Dương im lặng một lúc lâu, rồi ngẩng lên nói:
“Nhưng dù vậy, cũng không cần các người — quỷ mặt người xen vào. Nhân loại đã tồn tại mấy nghìn năm văn minh, có pháp tắc riêng, con người tự trừng phạt kẻ ác. Các người định làm gì tiếp theo? Thống trị loài người à?”
Tôi cười lắc đầu: “Anh hiểu nhầm rồi, quỷ mặt người chúng tôi không có tham vọng đó. Chúng tôi chỉ muốn báo thù cho cô gái ấy.”
“Tống Dương, anh biết không, lời vừa rồi của anh đã cứu mạng anh.”
“Hả?” Anh ngơ ngác.
“Ban đầu tôi định g.i.ế.c anh, nhưng lời anh vừa nói khiến tôi thay đổi ý định.Anh nói đúng, con người có pháp tắc của mình.”
“Nhưng quỷ mặt người cũng có nguyên tắc của quỷ mặt người.Chúng tôi sẽ chỉ đứng nhìn. Nếu con người không xử lý được… Chúng tôi sẽ lại ra tay.”
(Hết)