Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Điện thoại của Cảnh Dĩ Chu rung lên một cái.

Anh vừa kết thúc một ca phẫu thuật, chiếc áo blouse trắng vẫn còn dính chút máu. Y tá bên cạnh đưa bệnh án, anh tiện tay lật xem, tay kia lấy điện thoại ra —

Là một thông báo từ ngân hàng, hiển thị tài khoản của anh vừa nhận được một khoản tiền, số tiền chính xác đến hai chữ số sau dấu thập phân.

Phần ghi chú chỉ có hai chữ: “Tiền phòng”.

Anh nhìn chằm chằm tin nhắn đó, đột nhiên bật cười.

Y tá cẩn thận hỏi: “Bác sĩ Cảnh, có chuyện gì sao ạ?”

“Không có gì.” Anh cất điện thoại, giọng điệu như thường, “Bệnh nhân giường 3 phản ứng sau phẫu thuật thế nào?”

Diệp Trúc Khê không ngờ sẽ nhanh như vậy lại gặp Cảnh Dĩ Chu.

Tám giờ tối, cô một mình ngồi ở góc quán bar quen thuộc, trước mặt là nửa ly whisky. Quán bar này rất kín đáo, chỉ dành cho hội viên, thường sẽ không gặp người quen, nên cô thả lỏng mình uống thêm vài ngụm, đầu ngón tay vô thức vuốt ve vành ly.

Cho đến khi một bóng người đổ xuống mặt bàn trước mặt cô.

“Một mình à?”

Giọng nói quen thuộc làm đầu ngón tay cô run lên. Cô ngẩng đầu, Cảnh Dĩ Chu mặc áo sơ mi màu xám đậm đứng trước mặt cô, cổ áo hơi mở, ống tay áo xắn lên đến khuỷu tay, để lộ cánh tay rắn chắc. Anh trông như vừa từ bệnh viện qua, trên người còn vương mùi thuốc khử trùng nhè nhẹ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“...Trùng hợp thế?” Cô duy trì sự bình tĩnh, nhưng tim đập nhanh không kiểm soát.

Anh ngồi xuống đối diện cô, vẫy tay gọi bartender gọi một ly whisky tương tự.

“Không trùng hợp,” anh nhìn thẳng vào mắt cô, “anh đã hỏi Lâm Nghiên chỗ em hay đến.”

Diệp Trúc Khê siết chặt ly rượu: “Anh tìm em ấy làm gì?”

“Em không trả lời tin nhắn, anh phải xác nhận em còn sống chứ.” Giọng anh bình thản, nhưng ẩn chứa một chút sắc bén.

Cô im lặng một lát, đột nhiên rút một tờ séc từ trong túi ra đẩy đến trước mặt anh: “Tiền đêm qua, em đã bù vào rồi.”

Cảnh Dĩ Chu cụp mắt nhìn một cái, đột nhiên cười. Anh cầm lấy tờ séc, thong thả xé làm đôi, rồi xé làm bốn, cuối cùng rắc những mảnh vụn xuống bàn.

“Diệp Trúc Khê,” anh nghiêng người về phía trước, giọng nói cực thấp, “em nghĩ như vậy là có thể phân rõ giới hạn sao?”

Cô mím môi không nói.

Anh đột nhiên vươn tay giữ lấy gáy cô, ép cô đến gần mình. Khoảng cách gần đến mức có thể ngửi thấy mùi rượu trong hơi thở của nhau, ngón cái anh vuốt ve vùng nhạy cảm sau tai cô, cảm nhận được sự run rẩy tức thì của cô.

“Cơ thể em thành thật hơn em nhiều.” Anh thì thầm.

Diệp Trúc Khê muốn đẩy anh ra, nhưng lại bị anh kéo đứng dậy. Anh ném mấy tờ tiền xuống bàn, kéo cô sải bước về phía lối thoát hiểm phía sau quán bar.

========================================