Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Trúc Khê về đến nhà, trực tiếp vào phòng tắm.

Nước nóng xả trên cơ thể, nhưng không thể rửa trôi những xúc cảm Cảnh Dĩ Chu để lại. Ngón tay anh, môi anh, nhiệt độ khi anh tiến vào, thậm chí là lời thì thầm bên tai cô…

“Em rõ ràng vẫn còn yêu anh.”

Cô tắt vòi nước, lau khô cơ thể, mặc áo choàng ngủ, đi đến bên giường. Ngăn kéo đầu giường hơi hé mở, cô nhìn chằm chằm nó vài giây, cuối cùng vẫn đưa tay kéo ra.

Bên trong im lặng nằm một chiếc khuy măng sét màu bạc — của Cảnh Dĩ Chu.

Nửa năm trước vào ngày chia tay, cô tiện tay mang nó đi, giống như một sự trả đũa trẻ con, lại giống như... không nỡ cắt đứt hoàn toàn.

Cô cầm lấy khuy măng sét, đầu ngón tay vuốt ve bề mặt kim loại lạnh lẽo, đột nhiên cảm thấy nực cười.

“Diệp Trúc Khê, rốt cuộc mày đang làm gì vậy?”

Cô đột ngột đóng sầm ngăn kéo, quay người đi về phía phòng làm việc, ép mình lao vào công việc.

Hai giờ sáng, chuông cửa nhà Diệp Trúc Khê vang lên.

Cô ngẩng đầu từ đống tài liệu, cau mày nhìn màn hình giám sát.

Cảnh Dĩ Chu đứng ngoài cửa, áo vest vắt hờ trên vai, cà vạt nới lỏng treo trên cổ, ánh mắt lạnh lùng và tỉnh táo, rõ ràng không hề say.

Cô do dự ba giây, cuối cùng vẫn mở cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

“Anh đến làm gì?”

Anh không trả lời, trực tiếp bước vào, ngược tay đẩy cô vào tường, cúi đầu hôn lên cô.

Nụ hôn này mang tính xâm lược, như muốn xác nhận điều gì đó, lại như đơn thuần là sự chiếm đoạt. Diệp Trúc Khê giãy giụa một chút, nhưng bị anh giữ chặt cổ tay ấn lên tường, đầu gối anh chen vào giữa hai chân cô, ép cô không còn đường trốn thoát.

“...Cảnh Dĩ Chu!” Cô nghiêng đầu tránh môi anh, hơi thở không ổn định.

Anh cười khẽ một tiếng, ngón cái vuốt qua môi dưới cô: “Không phải nói đến đây thôi sao? Vậy em mở cửa làm gì?”

Cô nghiến răng: “Tôi chỉ không muốn làm ồn hàng xóm.”

“Nói dối.” Anh buông cô ra, từ trong túi lấy ra thứ gì đó, nhét vào tay cô.

Là những mảnh vụn của tờ séc cô đã để lại ở quán bar.

“Em muốn dùng tiền để cắt đứt với anh sao?” Anh nhìn chằm chằm cô, ánh mắt sắc bén, “Diệp Trúc Khê, giữa chúng ta, từ trước đến nay chưa từng là thứ mà tiền có thể tính toán rõ ràng.”

Cô siết chặt những mảnh vụn, đầu ngón tay hơi run rẩy.

“Vậy anh muốn gì?”

Anh im lặng hai giây, đột nhiên vươn tay vuốt ve khuôn mặt cô, ngón cái lướt qua khóe mắt cô, giọng điệu khàn khàn:

“Anh muốn em thừa nhận, em vẫn còn yêu anh.”

========================================