Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh sáng ban mai xuyên qua tấm rèm cửa khép hờ hắt vào, khi Diệp Trúc Khê mở mắt, cánh tay Cảnh Dĩ Chu vẫn vắt ngang eo cô, nặng trĩu, như một lời tuyên bố không lời.

Cô khẽ nhích ra, nhưng những ngón tay anh lại khẽ siết lại, trong tiềm thức vẫn không muốn buông cô đi.

“...Cảnh Dĩ Chu.” Cô khẽ gọi anh, giọng nói nhẹ đến mức gần như chỉ mình cô nghe thấy.

Anh không tỉnh, hơi thở đều đặn, nhưng giữa hàng lông mày hơi nhíu lại, như thể trong mơ cũng không yên.

Diệp Trúc Khê lặng lẽ nhìn anh vài giây, cuối cùng vẫn cẩn thận rút người ra, chân trần chạm lên sàn nhà lạnh lẽo, nhặt lấy chiếc áo choàng ngủ vương vãi dưới đất khoác lên.

Cô bước vào phòng tắm, đóng cửa lại, cuối cùng mới thở phào một hơi dài. Người phụ nữ trong gương tóc tai rối bù, bên cổ, trên xương quai xanh chi chít những vết đỏ ái muội, môi hơi sưng, nhưng đáy mắt lại là một sự lạnh lẽo tỉnh táo.

Cô mở vòi nước, nước lạnh tạt lên mặt, cố gắng rửa trôi mùi hương còn vương lại trên người, thứ mùi hương thuộc về anh.

Nhưng có những thứ, không thể rửa sạch được.

Trong bếp, Diệp Trúc Khê pha cà phê, cà phê đen, không đường. Cô cần vị đắng này để kiềm lại cảm giác chua xót khó hiểu nơi cổ họng.

Phía sau vang lên tiếng bước chân, cô không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt nói: "Cà phê xong rồi, tự rót đi."

Cảnh Dĩ Chu tựa vào khung cửa, trên người chỉ mặc một chiếc quần dài, làn da trần trụi phía trên vẫn còn vài vết cào mà cô để lại tối qua. Anh không nhúc nhích, chỉ nhìn chằm chằm vào lưng cô, giọng nói khàn khàn: "Em lúc nào cũng như vậy."

"Như thế nào?"

"Sau khi lên giường thì lại bình tĩnh như chưa có chuyện gì xảy ra."

Ngón tay Diệp Trúc Khê khẽ khựng lại, ngay sau đó lại như không có chuyện gì, cô nâng cốc lên nhấp một ngụm: "Thế thì sao? Chúng ta bây giờ là mối quan hệ gì? Chẳng lẽ tôi còn phải ôm anh làm nũng?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cảnh Dĩ Chu cười khẩy một tiếng, sải bước tới, một tay nắm chặt cổ tay cô, ép cô xoay người đối mặt với mình. "Vậy tối qua em khóc làm gì?"

Đồng tử cô khẽ run lên, nhưng rất nhanh lại trở về bình tĩnh. "Phản ứng sinh lý thôi, kỹ thuật của anh tốt, tôi sướng đến phát khóc, không được à?"

Ánh mắt anh đột nhiên tối sầm, ngón tay siết chặt, gần như muốn bóp nát xương cổ tay cô. "Diệp Trúc Khê, em đúng là đồ nói dối c.h.ế.t tiệt."

Cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh, khóe môi thậm chí còn nở một nụ cười. "Anh cũng vậy thôi, rõ ràng chỉ là bạn tình, lại cứ phải giả vờ thâm tình."

Không khí lập tức ngưng trệ.

Cảnh Dĩ Chu nhìn chằm chằm cô, đáy mắt cuồn cuộn một loại cảm xúc bị kìm nén, cuối cùng, anh buông tay ra, lùi lại một bước, giọng điệu lạnh lùng: "Được, em tàn nhẫn lắm."

Anh quay người rời khỏi bếp, không lâu sau, tiếng nước chảy từ phòng tắm truyền đến.

Diệp Trúc Khê đứng nguyên tại chỗ, cúi đầu nhìn cổ tay mình đỏ ửng, bỗng nhiên cảm thấy vị đắng của cà phê đã lan xuống tận đáy lòng.

Khi Cảnh Dĩ Chu bước ra, anh đã mặc quần áo chỉnh tề, cúc áo sơ mi cài kín đến tận cùng, cà vạt ngay ngắn, cứ như người đàn ông mất kiểm soát tối qua chưa từng tồn tại.

Anh cầm lấy áo khoác trên sofa, không quay đầu lại nói: "Anh còn việc ở bệnh viện, đi trước đây."

Diệp Trúc Khê không đáp lời, chỉ ngồi trước bàn ăn, thong thả uống ly cà phê đã nguội lạnh từ lâu.

Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, ngón tay cô khẽ cuộn chặt, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, để lại một hàng dấu bán nguyệt mờ nhạt.

Giữa họ, luôn là như vậy.

Rõ ràng không ai buông bỏ, nhưng lại không ai chịu cúi đầu.

========================================