Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô vừa bước vào căn hộ, phía sau đã vang lên tiếng bước chân gấp gáp. Chưa kịp phản ứng, cả người cô đã bị ép vào cánh cửa, hơi thở của Cảnh Dĩ Chu bao trùm lấy cô.
Nụ hôn của anh đến dữ dội và tuyệt vọng, như thể cảm xúc bị kìm nén suốt cả buổi tối cuối cùng đã vỡ òa. Diệp Trúc Khê giãy giụa một chút, nhưng bị anh giữ chặt cổ tay giơ lên qua đầu, tay kia thô bạo kéo khóa kéo sau lưng chiếc váy dạ hội.
"Cảnh Dĩ Chu!" Cô thở dốc gọi tên anh, "Anh điên rồi sao?"
"Đúng, anh điên rồi." Anh cắn vào xương quai xanh của cô, giọng nói khàn khàn đến mức không ra tiếng, "Điên đến mức dù biết em đang đẩy anh ra, vẫn muốn trói em lại bên mình."
Chiếc váy dạ hội trượt xuống sàn, để lộ làn da mịn màng của cô. Lòng bàn tay Cảnh Dĩ Chu áp lên eo cô, nhiệt độ nóng bỏng gần như muốn thiêu cháy cô.
"Nói cho anh biết em không muốn." Anh ghì trán vào trán cô, hơi thở hỗn loạn, "Anh sẽ dừng lại."
Diệp Trúc Khê nhắm mắt lại, hàng mi run rẩy dữ dội. Lẽ ra cô nên đẩy anh ra, nên giữ vững sự lý trí và kiêu ngạo thường thấy của mình. Nhưng khi môi anh một lần nữa hạ xuống, cô nghe thấy chính mình phát ra một tiếng nức nở, hai tay chủ động vòng lấy cổ anh.
Cảnh Dĩ Chu bế cô đặt lên bàn ăn, bát đĩa loảng xoảng rơi xuống sàn. Anh giật cà vạt ra, cúi xuống hôn lên n.g.ự.c cô, đầu lưỡi xoay quanh nụ hoa hồng hào. Diệp Trúc Khê ngửa đầu thở dốc, ngón tay luồn vào tóc anh.
"Nhẹ thôi... ngày mai còn có cuộc họp..." Cô rên rỉ nhẹ nhàng, nhưng bị hành động đột ngột tiến vào của anh cắt ngang lời nói.
Cảnh Dĩ Chu siết chặt eo cô, mỗi lần thúc vào đều vừa sâu vừa mạnh, bàn ăn phát ra tiếng kêu quá tải theo động tác của họ. Diệp Trúc Khê cắn môi, nhưng vẫn không thể kiềm chế những tiếng nức nở đứt quãng.
"Nhìn anh." Anh ra lệnh, ngón cái mạnh mẽ cạy mở hàm răng cô, "Anh muốn nghe tiếng em."
Cô mở đôi mắt ướt lệ, đối diện với ánh mắt rực lửa của anh. Khoảnh khắc đó, tất cả sự ngụy trang của cô đều sụp đổ.
"Dĩ Chu..." Cô gọi tên anh, giọng nói vỡ vụn.
Tiếng gọi đó như mở ra một công tắc nào đó, động tác của Cảnh Dĩ Chu càng thêm hung mãnh, cho đến khi cô run rẩy đạt đến cao trào trong vòng tay anh. Anh theo sát ngay sau đó, nhưng không rút ra, mà cứ thế ôm cô lên, đi về phía phòng ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ánh trăng xuyên qua tấm rèm voan rơi xuống giường, Diệp Trúc Khê cuộn tròn trong lòng Cảnh Dĩ Chu, lắng nghe nhịp tim dần ổn định của anh. Ngón tay anh vuốt ve mái tóc dài của cô một cách nhẹ nhàng đến kinh ngạc.
"Hôm nay cha anh cho anh xem một tài liệu." Anh đột nhiên nói, "Về các điều khoản chi tiết của việc Diệp thị góp vốn vào Bệnh viện Cảnh Nhân."
Cơ thể Diệp Trúc Khê cứng lại.
“Điều kiện rất ưu đãi.” Anh tiếp tục, giọng nói bình tĩnh, “Không trách cha em lại tích cực đến vậy.”
Cô bật mạnh ngồi dậy, mái tóc dài buông xuống bờ vai: “Anh nói vậy là có ý gì?”
Cảnh Dĩ Chu cũng ngồi dậy theo, dưới ánh trăng, ánh mắt anh mờ mịt khó hiểu: “Anh chỉ muốn biết, cuộc hôn nhân này đối với em, có bao nhiêu là vì lợi ích, có bao nhiêu là…”
“Là gì?” Cô thúc giục, tim đập loạn xạ.
Anh im lặng rất lâu, cuối cùng lắc đầu: “Không quan trọng nữa.”
Diệp Trúc Khê đột nhiên cảm thấy vô cùng tức giận. Cô nắm chặt cổ áo anh, móng tay gần như xuyên qua lớp vải: “Nói đi! Anh muốn hỏi tôi có tình cảm với anh không? Vậy còn anh thì sao? Nửa năm qua vô số lần lên giường, là dục vọng hay…”
Lời còn chưa dứt, Cảnh Dĩ Chu đã hôn cô thật mạnh. Nụ hôn này mang theo mùi m.á.u tanh, tuyệt vọng mà quấn quýt. Khi anh cuối cùng buông cô ra, hơi thở của cả hai đã hỗn loạn đến mức không còn ra thể thống gì.
“Anh yêu em.” Anh ghé môi cô thì thầm, giọng nói nhẹ đến mức gần như không nghe thấy, “Chưa bao giờ ngừng lại.”
Diệp Trúc Khê sững sờ, nước mắt vô cớ lăn dài. Cảnh Dĩ Chu nâng mặt cô, ngón cái lau đi nước mắt cô, nhưng càng lau lại càng nhiều.
“Đừng khóc.” Anh ôm cô vào lòng, cằm tựa vào đỉnh đầu cô, “Chúng ta vẫn còn nhiều thời gian.”
Ngoài cửa sổ, vầng trăng lạnh lẽo treo cao. Diệp Trúc Khê nhắm mắt lại, mặc cho bản thân chìm đắm trong vòng ôm này – dù chỉ là trong chốc lát.
========================================