Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Biệt thự ở Thiên Thủy Loan đèn đóm sáng trưng. Diệp Trúc Khê đứng trên ban công, gió biển thổi tung tà váy lụa của cô, để lộ mắt cá chân thon thả. Đầu ngón tay cô kẹp một điếu thuốc chưa châm, ánh mắt rơi vào bến du thuyền phía xa.
"Cha tôi thích anh, đúng là kỳ tích." Cô nói mà không quay đầu lại.
Cảnh Dĩ Chu đi đến sau lưng cô, lòng bàn tay áp lên phần eo trần của cô, cảm nhận cô khẽ run rẩy. "Vì anh đã cứu mạng ông ấy sao?"
"Vì anh không bao giờ nịnh bợ ông ấy." Cô xoay người lại, môi đỏ gần như chạm vào yết hầu anh, "Ông ấy ghét những kẻ xu nịnh."
Anh khẽ cười, đầu ngón tay lướt qua môi cô, "Vậy còn em? Em đã nịnh bợ ai rồi?"
Cô há miệng cắn lấy ngón tay anh, đầu lưỡi mơ hồ l.i.ế.m qua đầu ngón tay. "Tôi chỉ chinh phục thôi."
Câu nói này đã đốt lên một tín hiệu nguy hiểm. Cảnh Dĩ Chu mạnh mẽ ôm lấy eo cô, ép cô vào lan can. Tiếng sóng biển át đi tiếng thở dốc gấp gáp của hai người, đầu gối anh ấy chặn giữa hai chân cô, tà váy bị cọ sát đến tận đùi trên.
“Thử chinh phục anh xem?” Anh khàn giọng khiêu khích.
Diệp Trúc Khê nheo mắt, ngón tay cởi cúc áo sơ mi của anh, lòng bàn tay áp lên lồng n.g.ự.c săn chắc của anh. “Ở đây sao? Cha tôi có thể ra bất cứ lúc nào.”
“Em sợ rồi à?”
Cô khẽ cười khẩy, bất ngờ co gối thúc vào hạ bộ anh. Cảnh Dĩ Chu phản ứng cực nhanh, vừa né sang bên vừa nắm chặt cổ tay cô, ép ngược cô vào cánh cửa kính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Vẫn tàn nhẫn như vậy.” Anh cắn vành tai cô, tay kia luồn vào váy, đầu ngón tay chạm vào nơi ẩm ướt nóng bỏng. “…nhưng cơ thể em còn thành thật hơn em.”
Cô ngửa đầu thở dốc, móng tay cắm vào cánh tay anh. “Cảnh Dĩ Chu, anh… ưm…”
Ngón tay anh điêu luyện tìm thấy điểm mẫn cảm cốt lõi, lực xoa nắn khiến đầu gối cô mềm nhũn. Cánh cửa kính phản chiếu bóng dáng hai người quấn quýt – quần tây của anh vẫn chỉnh tề không chút nếp nhăn, còn tà váy cô thì xộc xệch, gò má ửng hồng, hoàn toàn không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày.
“Nói em muốn anh.” Anh ra lệnh, đầu ngón tay gia tăng lực đạo.
Diệp Trúc Khê cắn môi lườm anh, nhưng khi anh ấy thêm ngón thứ hai, cô liền nhận thua. “…Đồ khốn!”
Anh rút ngón tay ra, đưa đầu ngón ướt át đến bên môi cô. “Liếm sạch đi.”
Cô há miệng ngậm lấy, đầu lưỡi quấn quýt ngón tay anh, ánh mắt lại khiêu khích như đang tuyên chiến. Hơi thở Cảnh Dĩ Chu khựng lại, anh đột ngột kéo đứt dây áo của cô --
“Khụ khụ.”
Giọng nói của Ông Diệp truyền đến từ phòng khách, hai người lập tức cứng đờ.
Diệp Trúc Khê nhanh chóng kéo lại quần áo, Cảnh Dĩ Chu thì như không có chuyện gì chỉnh lại cổ tay áo, chỉ có chỗ nhô lên ở hạ thân anh mới tố cáo bằng chứng của sự dục vọng.
Ông Diệp bưng ly rượu vang đi tới, ánh mắt lướt qua hai người, như cười như không cười. “Thức ăn nguội mất rồi.”
========================================