Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Màn đêm như mực, ngoài ô cửa sổ lớn neon nhấp nháy, Diệp Trúc Khê đứng trong phòng ngủ của Cảnh Dĩ Chu, đầu ngón tay khẽ lướt qua những nếp gấp trên ga trải giường. Cô vừa tắm xong, trên người chỉ quấn chiếc áo sơ mi trắng của anh, tóc mái vẫn còn nhỏ nước, trượt dọc xương quai xanh rồi biến mất vào sâu trong cổ áo.
Cảnh Dĩ Chu tựa vào khung cửa, ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm cô, yết hầu khẽ chuyển động. “Em mặc áo của anh, còn đẹp hơn cả những bộ cao cấp của em.”
Cô nhướng mày, cố ý vén tà áo sơ mi cao thêm chút, để lộ đôi chân trắng nõn. “Bác sĩ Cảnh, anh cứ nhìn chằm chằm như vậy, rất không chuyên nghiệp.”
Anh khẽ cười, sải bước tới gần, một tay ôm chặt eo cô, đẩy cô xuống giường. “Đối với em, anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện phải chuyên nghiệp.”
Nụ hôn của anh rơi xuống, mạnh mẽ mà triền miên, đầu lưỡi cạy mở môi cô, tùy ý cướp lấy hơi thở của cô. Cô ngửa đầu đón nhận, ngón tay luồn vào tóc anh, cảm nhận nhiệt độ cơ thể nóng bỏng của anh. Bàn tay anh vuốt ve từ bên đùi cô, đầu ngón tay vén tà áo sơ mi lên, trực tiếp luồn vào giữa hai chân cô.
“Ướt thế này rồi sao?” Anh khàn giọng trêu chọc, ngón tay cái nhẹ nhàng xoa nắn hạt ngọc mẫn cảm của cô.
Cô cắn môi, nhưng bị anh bóp chặt cằm, buộc cô phải nhìn thẳng vào anh. “Kêu ra tiếng, anh muốn nghe.”
Cô không cam chịu yếu thế, đầu ngón tay lướt dọc lồng n.g.ự.c anh, cởi quần ngủ của anh, nắm lấy vật nam tính đã sớm cương cứng của anh. “Anh cũng… cương đến mức đau rồi phải không?”
Anh khẽ rên một tiếng, dục hỏa trong mắt càng cháy bỏng, đột ngột kéo toạc áo sơ mi của cô, cúi xuống ngậm lấy nhũ hoa cương cứng của cô, đầu lưỡi xoay vòng quanh phần màu hồng phấn ấy. Cô cong người lên, ngón tay cắm vào vai anh, tiếng thở dốc đứt quãng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Cảnh Dĩ Chu… anh, chậm lại…”
“Chậm sao?” Anh khẽ cười, ngón tay đột nhiên luồn vào phía trong nơi ẩm ướt của cô, nhanh chóng ra vào. “Chỗ này của em đâu có nói như vậy.”
Cô bị anh làm cho toàn thân run rẩy, khoái cảm như dòng điện chạy khắp cơ thể, hai chân vô thức kẹp chặt cổ tay anh. Anh lại rút ngón tay ra vào lúc này, thay bằng vật nam tính nóng bỏng của mình, chạm vào cô rồi chậm rãi đẩy vào.
“Ưm...” Cô ngẩng đầu, cảm nhận anh từng chút một lấp đầy khoảng trống chật hẹp của cô, kích thước ấy mỗi lần đều khiến cô có ảo giác như bị căng đến cực hạn.
Anh giữ chặt eo cô, bắt đầu chuyển động nhịp nhàng, mỗi cú thúc đều vừa sâu vừa mạnh, khiến ngón chân cô quắp lại, ga giường bị kéo cho xô lệch. Hơi thở của anh nặng nề, mồ hôi trượt dài theo cơ lưng săn chắc, nhỏ xuống n.g.ự.c cô.
“Trúc Khê,” anh cúi xuống, ghé sát tai cô thì thầm, “em có biết không, mỗi lần nhìn em mất kiểm soát thế này, anh đều muốn em sẽ không bao giờ rời xa anh được nữa?”
Tim cô khẽ run lên, nhưng lại bị cuộc tấn công mãnh liệt tiếp theo của anh làm cho tâm trí mơ hồ. Anh siết chặt gốc đùi cô, khiến cô mở rộng hơn, ra vào sâu hơn, mỗi lần đều chạm thẳng vào nơi nhạy cảm nhất.
“A... Cảnh Dĩ Chu!” Cuối cùng cô cũng mất kiểm soát mà bật tiếng kêu, móng tay để lại vết đỏ trên lưng anh.
Anh chỉ cười khẽ, động tác càng thêm hung bạo, cho đến khi cô run rẩy lên đỉnh, anh mới phóng thích theo, dịch thể nóng bỏng trào vào trong cô.
========================================