Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đúng chín giờ, Diệp Trúc Khê đúng giờ xuất hiện tại trung tâm dịch vụ doanh nghiệp. Cô thay một bộ vest ôm dáng màu trắng ngà, tóc búi cao gọn gàng, trên dái tai đeo đôi khuyên tai ngọc trai mẹ Cảnh Dĩ Chu để lại. Ngoài màu môi hồng hào hơn ngày thường, hoàn toàn không thể nhìn ra đây là buổi sáng ngày thứ hai sau đám cưới.

Ông Diệp đã ở trong phòng họp, đang nói chuyện với Richard Holloway. Nhìn thấy con gái bước vào, ông khẽ gật đầu: “Đến rồi.”

“Xin lỗi vì đã để ngài chờ lâu.” Diệp Trúc Khê dùng tiếng Anh chào hỏi Holloway, rồi ngồi xuống đối diện ông ta, “Không ngờ ngài lại đến thăm sớm như vậy.”

Đôi mắt xanh xám của Holloway dò xét cô: “Hy vọng không làm phiền kỳ nghỉ trăng mật của cô.” Ông ta ám chỉ nhìn vào vết đỏ ẩn hiện trên xương quai xanh của cô, “Người trẻ tuổi luôn... tràn đầy năng lượng.”

Diệp Trúc Khê mặt không đổi sắc mở tài liệu trước mặt: “Hôn nhân sẽ không ảnh hưởng đến nhịp độ công việc, ông Holloway. Chúng ta đi thẳng vào vấn đề nhé?”

Trong hai giờ tiếp theo, cô và Holloway đã mở ra cuộc đối đầu gay gắt về các chi tiết của dự án ở Anh. Đối phương cố gắng lấy lý do thị trường thay đổi để đàm phán lại tỷ lệ phân chia, Diệp Trúc Khê thì dùng từng nhóm số liệu chính xác để phản bác từng luận điểm của ông ta. Khi Holloway nhắc đến “vấn đề thích ứng của nữ quản lý cấp cao trong các dự án xuyên quốc gia”, cô thậm chí không thèm ngước mắt, chỉ đẩy một tài liệu đến trước mặt ông ta.

“Đây là tỷ suất lợi nhuận của các dự án quốc tế do tôi xử lý trong năm năm qua.” Giọng cô bình tĩnh như đang nói chuyện của người khác, “Cao hơn 23% so với mức trung bình của tập đoàn. Giới tính chưa bao giờ là vấn đề, năng lực mới là điều quan trọng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Khi cuộc họp kết thúc, Holloway đành phải nhượng bộ, đồng ý giữ nguyên các điều khoản hợp đồng ban đầu. Sau khi tiễn khách hàng người Anh, ông Diệp hiếm hoi vỗ vai con gái: “Làm tốt lắm. Tuần tới tại cuộc họp Hội đồng quản trị, cha sẽ chính thức tuyên bố con sẽ tiếp quản bộ phận kinh doanh quốc tế.”

“Cảm ơn cha.” Diệp Trúc Khê sắp xếp tài liệu, giọng điệu bình thản, dường như đây không phải là một bước tiến quan trọng trong sự nghiệp của cô.

Ông Diệp đánh giá con gái: “Sau khi kết hôn cảm thấy thế nào?”

“Không có gì khác biệt.” Cô vén một lọn tóc vương vãi ra sau tai, “Cảnh Dĩ Chu hiểu trọng tâm của con ở đâu.”

“Rất tốt.” Ông Diệp gật đầu, “Hãy nhớ, hôn nhân là thêu hoa trên gấm, chứ không phải đưa than sưởi ấm giữa trời tuyết. Người nhà họ Diệp vĩnh viễn phải đặt sự nghiệp lên hàng đầu.”

Diệp Trúc Khê không trả lời. Cô nhớ lại ánh mắt của Cảnh Dĩ Chu khi mát xa cho cô sáng nay, sự chuyên chú và dịu dàng đó, y như đúc sự sắc bén của cha khi nói về bản đồ thương mại. Chỉ là ánh mắt của Cảnh Dĩ Chu ấm áp đến mức gần như khiến người ta hoảng loạn.

========================================