Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi ánh nắng sớm ở Singapore xuyên qua rèm voan, Diệp Trúc Khê đang ngồi trong phòng làm việc của căn suite để xem xét email. Cảnh Dĩ Chu vẫn còn ngủ, cánh tay dài của anh vắt ngang chiếm lấy vị trí vốn dĩ của cô, ga trải giường chỉ vừa đủ che ngang hông, để lộ vài vết cào nhẹ trên lưng – đó là bằng chứng cho sự mất kiểm soát của cô đêm qua.
Trên màn hình, email của cha cô ngắn gọn nhưng mạnh mẽ: "Làm tốt lắm. Hương vị của quyền lực thế nào?"
Đầu ngón tay Diệp Trúc Khê lơ lửng trên bàn phím, nhớ lại gương mặt xám xịt của ba vị giám đốc hôm qua. Khi cô đưa ra từng bằng chứng một, những ngón tay run rẩy, ánh mắt cầu xin, thậm chí cả dáng vẻ lảo đảo rời đi của Giám đốc Trần cuối cùng – những hình ảnh này còn khiến cô phấn khích hơn cả việc thu hồi 43 triệu đô la Singapore.
"Nghiện hơn com tưởng tượng." Cô đáp lại, sau đó chuyển ánh nhìn về phía phòng ngủ. Cảnh Dĩ Chu trở mình, chăn trượt xuống đùi, hình dáng "chào cờ buổi sáng" của anh hiện rõ mồn một.
Điện thoại rung, Tiểu Lâm gửi tin nhắn: "Diệp tổng, Giám đốc Trần vừa nộp đơn từ chức, tiền bồi thường của Giám đốc Lý và Giám đốc Vương đã về tài khoản."
Khóe môi cô hơi cong lên: "Chuẩn bị thông cáo báo chí, ba giờ chiều công bố điều chỉnh cơ cấu công ty Singapore."
Vừa đặt điện thoại xuống, một đôi tay ấm áp đột nhiên vòng qua vai cô từ phía sau. Cằm Cảnh Dĩ Chu tựa vào đỉnh đầu cô, giọng nói khàn khàn lười biếng của người vừa tỉnh giấc: "Diệp tổng làm việc từ sáng sớm thế à?"
Anh hít hà mùi hương giữa tóc cô, bàn tay trượt theo áo choàng ngủ bằng lụa, luồn vào cổ áo, "Không công bằng, đêm qua anh đã rất 'nỗ lực' mà..."
Diệp Trúc Khê ngả lưng vào lòng anh, cảm nhận dục vọng cương cứng của anh chạm vào sau lưng cô: "Bác sĩ Cảnh hôm nay không có buổi thảo luận ca bệnh à?"
"Chín giờ bắt đầu." Anh cắn nhẹ dái tai cô, ngón tay đã khéo léo gạt mở vạt áo choàng ngủ phía trước, "Còn một tiếng rưỡi nữa... đủ để Diệp tổng muộn một buổi họp sáng."
Cô khẽ cười, xoay người ngồi vắt chân lên đùi anh. Trong ánh nắng ban mai, đồng tử của Cảnh Dĩ Chu có màu hổ phách trong suốt, hàng mi rủ xuống tạo nên những vệt bóng nhỏ dưới mắt. Người đàn ông trên bàn mổ nắm giữ sinh tử, giờ đây lại dùng ánh mắt chuyên chú ấy để ngắm nhìn từng tấc da thịt cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Anh chắc chứ?" Diệp Trúc Khê tháo dây quần ngủ của anh, cự vật nóng bỏng lập tức bật ra, phần đầu đã rịn ra chất lỏng trong suốt. Cô cố ý dùng móng tay khẽ cào rãnh quy đầu, hài lòng nhìn yết hầu anh kịch liệt lên xuống, "Cuộc họp trực tuyến sẽ không chờ anh 'lên đỉnh' xong đâu..."
Cảnh Dĩ Chu đột nhiên nâng m.ô.n.g cô lên, trực tiếp tiến vào ngay khi cô vẫn đang ngồi. Cả hai đồng thời rên nhẹ, Diệp Trúc Khê ngửa cổ, cảm nhận sự căng đầy khi anh lấp đầy cô ngay lập tức.
"Vậy thì 'đánh nhanh thắng nhanh'." Anh siết chặt eo cô bắt đầu ra vào, chiếc ghế làm việc phát ra tiếng kẽo kẹt không chịu nổi.
Góc độ này tiến vào cực sâu, mỗi lần đẩy vào đều nghiền nát điểm nhạy cảm nhất trong cơ thể cô. Diệp Trúc Khê cắn môi kìm nén tiếng rên, ngón tay cô để lại những vết cào mới trên vai và lưng anh. Bánh xe ghế làm việc trượt theo nhịp điệu của họ, va vào tủ sách phía sau, vài tập tài liệu rơi lả tả xuống sàn.
"Kêu lên đi..." Cảnh Dĩ Chu thở dốc tăng thêm lực, trán anh tựa vào xương quai xanh cô, "Anh thích nghe em mất kiểm soát trong văn phòng..."
Cô cuối cùng cũng nới lỏng bờ môi cắn chặt, phát ra tiếng rên rỉ ngọt ngào. Khoái cảm dồn dập quá nhanh, khi ngón cái của anh ấn vào tiểu hạch ở phía trước, trước mắt Diệp Trúc Khê bùng lên một mảng trắng xóa, cao trào đến kịch liệt và đột ngột. Cảnh Dĩ Chu theo sau giải phóng, chất lỏng nóng bỏng rót sâu vào bên trong cô, anh thở hổn hển hôn lấy đôi môi run rẩy của cô.
"...Anh nên đi chuẩn bị cuộc họp rồi." Sau khoảnh khắc ân ái, Diệp Trúc Khê đẩy anh ra, nhặt áo choàng ngủ dưới đất lên và buộc lại.
Cảnh Dĩ Chu tựa vào lưng ghế nhìn cô sắp xếp tài liệu, đột nhiên hỏi: "Hương vị của quyền lực thế nào?"
Động tác của cô khựng lại, nhớ đến câu hỏi tương tự của cha. Ánh nắng từ phía sau chiếu tới, đổ bóng dài trên thảm: "Rất ngọt."
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, "Ngọt đến mức khiến người ta quên đi mọi hương vị khác."
========================================