Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi rời câu lạc bộ, màn đêm đã buông xuống.

Diệp Trúc Khê đứng bên đường chờ xe, gió lạnh lướt qua cổ cô, cuốn đi vài phần men say. Điện thoại rung lên, màn hình hiện tin nhắn của Cảnh Dĩ Chu: [Xong việc chưa?]

Cô nhìn chằm chằm vào dòng chữ vài giây, rồi trả lời: [Ừm.]

[Anh đang ở nhà em.]

Mấy từ đơn giản, nhưng lại khiến tim cô lỡ mất một nhịp.

Nửa giờ sau, cô đẩy cửa căn hộ. Trong phòng khách chỉ bật một chiếc đèn sàn, ánh sáng vàng nhạt phác họa đường nét cơ thể Cảnh Dĩ Chu. Anh tựa vào sofa, chiếc áo blouse trắng ban ngày đã được thay bằng áo len đen, cổ áo hơi mở, xương quai xanh hiện rõ dưới ánh sáng, trông vô cùng quyến rũ.

"Sao anh lại đột nhiên đến?" Cô cởi giày cao gót, chân trần dẫm lên thảm.

Anh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm: "Muốn gặp em."

Cô khẽ cười, đi đến trước mặt anh, cúi đầu nhìn xuống: "Bác sĩ Cảnh hôm nay rảnh rỗi thế sao?"

Anh không trả lời, đột nhiên vươn tay giữ chặt cổ tay cô, kéo cô vào lòng. Cô ngã ngồi lên đùi anh, cách lớp vải vẫn cảm nhận được hơi nóng giữa hai chân anh, nó đã có phản ứng.

"Em uống rượu rồi." Anh thì thầm, mũi cọ vào cổ cô.

"Một chút thôi." Cô ngẩng đầu, mặc cho môi anh dán lên làn da mình.

Bàn tay anh luồn vào dưới váy cô, ngón tay dễ dàng vén mép quần lót, trực tiếp ấn lên lối vào ẩm ướt của cô: "...Ướt thế sao?"

Cô thở dốc, móng tay cắm vào vai anh: "...Anh tự chuốc lấy thôi."

Anh cười khẽ, đột nhiên đẩy cô ngã xuống sofa, đầu gối mở rộng hai chân cô, cúi người hôn lấy môi cô. Nụ hôn của anh mang tính chiếm hữu, đầu lưỡi cạy mở hàm răng cô, quấn lấy lưỡi cô mà dây dưa, bàn tay thì thô bạo xé toạc áo sơ mi cô, cúc áo văng ra, lăn xuống thảm.

"Cảnh Dĩ Chu..." Cô thở hổn hển gọi tên anh, ngón tay luồn vào tóc anh.

"Gọi tên anh," anh cắn vành tai cô, giọng khàn đặc, "anh muốn nghe."

Cô nheo mắt, đột nhiên lật người đè anh xuống dưới, ngồi vắt ngang hông anh, ngón tay từ từ trượt xuống theo cơ bụng anh: "...Anh muốn thế này sao?"

Cổ họng anh khẽ động, ánh mắt thâm trầm: "Em rõ ràng biết mà."

Cô mỉm cười, tháo thắt lưng của anh, giải phóng dục vọng đã cương cứng nóng bỏng của anh. Kích thước ấy, dưới ánh đèn trông càng thêm hung tợn, đầu đã rỉ ra dịch trong suốt. Cô từ từ hạ eo, từng chút một nuốt anh vào trong cơ thể.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"A..." Cô ngửa đầu, cảm nhận khoái cảm anh lấp đầy mình, ngón tay siết chặt n.g.ự.c anh.

Anh khẽ rên một tiếng, bàn tay giữ lấy eo cô, mạnh mẽ thúc lên một cái—

"Ưm!" Cô run rẩy toàn thân, suýt chút nữa đã lên đỉnh ngay lập tức.

Anh không cho cô cơ hội thở dốc, bắt đầu thúc đẩy từ dưới lên trên, mỗi lần đều chạm đến nơi sâu nhất, sofa phát ra tiếng kẽo kẹt như không chịu nổi sức nặng từ động tác của họ. Mái tóc dài của cô xõa tung, vẽ nên những đường cong trong không khí theo từng nhịp chuyển động, nhũ hoa rung rinh trước n.g.ự.c bị anh há miệng ngậm lấy, đầu lưỡi ác ý trêu đùa.

"Chậm... chậm một chút..." Cô cố gắng kiểm soát nhịp điệu, nhưng lại bị anh lật người đè xuống lần nữa.

"Đêm nay anh làm chủ." Anh giữ chặt cổ tay cô, gập hai chân cô lên ngực, tiến vào cô ở một góc gần như thẳng đứng, động tác ra vào vừa sâu vừa mạnh, tiếng túi tinh hoàn đập vào m.ô.n.g cô nghe khêu gợi tột cùng.

Cô hét lên, móng tay để lại vết đỏ trên lưng anh, cực khoái đến nhanh và mạnh, cơ thể co thắt dữ dội, khiến anh rên rỉ một tiếng, thúc mạnh vài cái rồi xuất tinh vào sâu bên trong cô.

Sau đó, Diệp Trúc Khê tựa vào đầu giường, ngón tay kẹp một điếu t.h.u.ố.c lá dài mảnh.

Cảnh Dĩ Chu từ phòng tắm bước ra, tóc còn nhỏ nước, ngang hông chỉ quấn một chiếc khăn tắm. Anh đi đến mép giường, rút điếu thuốc trong tay cô, dụi tắt trên tủ đầu giường: "Hút ít thôi."

Cô nhướng mày: "Quản tôi sao?"

Anh không trả lời, cúi xuống hôn lên trán cô: "Ngủ đi."

Cô nhìn bóng lưng anh đi về phía tủ quần áo, đột nhiên lên tiếng: "Cảnh Dĩ Chu."

Anh quay đầu: "Ừm?"

"Anh tại sao còn đến tìm tôi?" Cô nhìn thẳng vào mắt anh: "Chúng ta đã chia tay rồi."

Anh im lặng một lát, cuối cùng chỉ cười nhẹ: "Vì anh muốn đến."

Câu trả lời đơn giản, nhưng lại khiến trái tim cô thắt lại.

Cô quay mặt đi, không truy hỏi thêm.

Ngoài cửa sổ, đèn thành phố vẫn rực rỡ, trò chơi quyền lực không bao giờ ngừng nghỉ.

Và cô, từ lâu đã không thể quay đầu.

========================================