Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Màn đêm đen như mực, Diệp Trúc Khê đứng trước cửa nhà hàng S, ngón tay vô thức vuốt ve những đường vân da trên túi xách. Cô đến sớm hơn mười phút so với giờ hẹn, điều này không đúng với phong cách thường ngày của cô – cô vốn dĩ quen để người khác đợi mình.
Cánh cửa kính của nhà hàng phản chiếu hình bóng cô, chiếc váy nhung dài màu xanh đậm ôm sát đường cong cơ thể, đôi hoa tai kim cương trên vành tai lấp lánh dưới ánh đèn. Cô hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước vào.
Người phục vụ dẫn cô đến chỗ ngồi ở góc phòng, Cảnh Dĩ Chu đã đợi sẵn ở đó. Anh mặc bộ vest đen, cà vạt được thắt một cách tỉ mỉ, những ngón tay thon dài đang khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt đặt trên cảnh đêm lộng lẫy ngoài cửa sổ. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay đầu lại, khóe môi khẽ nhếch lên: "Em đến rồi."
Diệp Trúc Khê ngồi xuống đối diện anh, ép mình giữ bình tĩnh: "Vâng, vừa xong một cuộc họp."
Cảnh Dĩ Chu không vạch trần lời nói dối của cô, chỉ đẩy thực đơn về phía cô: "Em gọi món trước nhé?"
Cô gật đầu, tùy ý lật xem thực đơn, nhưng lại phát hiện bên trong toàn là những món cô thích – súp kem tôm hùm, cơm risotto nấm truffle, gan ngỗng áp chảo. Cô ngẩng đầu nhìn anh: "Anh nhớ ư?"
"Nhớ gì?" Anh cố tình làm ra vẻ không hiểu, nhưng trong mắt lại ẩn chứa ý cười.
Diệp Trúc Khê mím môi, không hỏi thêm.
Các món ăn nhanh chóng được dọn ra, hai người yên lặng dùng bữa, thỉnh thoảng trò chuyện vài câu, chủ đề cố ý tránh xa quá khứ, chỉ xoay quanh công việc và tình hình gần đây. Nhưng lơ lửng có một bầu không khí căng thẳng, dường như chỉ cần một chút xúc tác, bề mặt bình yên này sẽ bị xé toạc.
"Vậy thì," Cảnh Dĩ Chu đặt ly rượu vang xuống, ánh mắt thẳng tắp nhìn sâu vào đáy mắt cô, "nửa năm nay em sống thế nào?"
Ngón tay Diệp Trúc Khê siết nhẹ chiếc nĩa: "Rất tốt, công việc thuận lợi lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Chỉ vậy thôi sao?"
"Thế thì sao?" Cô hỏi ngược lại.
Anh im lặng một lát, rồi đột nhiên đưa tay đặt lên mu bàn tay cô, cảm giác ấm nóng khiến cô khẽ run lên.
"Trúc Khê," giọng anh trầm thấp, "chúng ta thật sự chỉ có thể như thế này sao?"
Cô rút tay lại, giọng điệu bình tĩnh: "Chúng ta đã nói rõ rồi mà, phải không?"
"Nói rõ cái gì?" Anh tiến lại gần một bước. "Nói là chỉ lên giường, không nói chuyện tình cảm? Nhưng em thừa biết..."
"Tôi không biết." Cô ngắt lời anh. "Cảnh Dĩ Chu, chúng ta đã chia tay rồi, bây giờ thế này chỉ là mỗi người đạt được điều mình muốn."
Ánh mắt anh tối sầm lại, một lúc lâu sau, anh đột nhiên cười: "Được thôi, vậy thì mỗi người đạt được điều mình muốn."
Anh vẫy tay gọi thanh toán, khi đứng dậy tiện tay nắm lấy cổ tay cô: "Vậy tối nay, em còn cần anh không?"
Tim Diệp Trúc Khê hẫng một nhịp, lý trí mách bảo cô nên từ chối, nhưng cơ thể lại đi trước một bước đưa ra câu trả lời. Cô không giằng tay anh ra.
========================================