Món ngon, món mặn đều được bày ngay trước mặt nàng ta.
Ta thì xưa nay ở phủ chưa từng được ăn những thứ này.
Ăn qua loa vài đũa, ta trở về phòng khuê cũ trước khi xuất giá, dựa vào ký ức tìm ra danh sách của hồi môn mẫu thân để lại. Sau khi đối chiếu, quả nhiên thấy Ngô thị giao thiếu.
Cây trâm cài trên đầu Ngô thị hôm nay, chính là một trong những món đồ hồi môn ấy.
“Kế mẫu, ta nhớ khi mẫu thân ta còn sống từng dặn, toàn bộ của hồi môn đều được ghi chép rõ ràng, sổ sách còn đây, ta đã đối chiếu qua. Có phải mẫu thân bỏ sótvài thứ không?"
"Đường nhi lại nói đùa rồi, của hồi môn của tỷ tỷ ta đã chuẩn bị đầy đủ, hôm xuất giá đã cho mang hết sang phủ họ Lục rồi, làm gì có chuyện thiếu sót." Ngô thị cứng miệng chối, quay đầu cầu cứu phụ thân ta.
Phụ thân bị bà ta dắt mũi bao năm, cũng đành miễn cưỡng lên tiếng bênh vực.
"Đường nhi, mẫu thân con nói đúng. Của hồi môn của mẹ con, người rõ nhất là ta, ta đều đã giao hết cho con rồi."
Lười tranh cãi, ta liền lấy danh sách hồi môn ra.
Ngô thị vội vươn tay giật, ta lập tức rút lại.
"Đường nhi, từ khi mẫu thân con mất, ta là người quán xuyến trong nhà, bao nhiêu năm nay ăn mặc chi tiêu của con cũng không ít, phủ này cũng phải xoay xở, nên mới phải trích một phần hồi môn ra dùng."
"Ồ? Cho ta ăn cám, mặc đồ cũ rách, ta tiêu tốn được bao nhiêu?
"Ngược lại là nữ nhi yêu quý của ngài, ăn mặc vàng bạc châu báu, ngày ngày sơn hào hải vị, nàng ta tiêu bao nhiêu?"
Triệu Châu Nhi bị ta nhắc tên, lúc này vẫn cài trâm vàng nạm ngọc đỏ trên đầu.
"Đó là Tống Liêm tặng nó."
"Vậy sao? Với bổng lộc của Thị lang Tống, e là ngay cả phu nhân của ông ta cũng chẳng nỡ mua đâu nhỉ?"
Bị ta vặn đến cứng họng, Ngô thị giận tím mặt, chẳng buồn giả vờ nữa.
"Con nhãi ranh mồm miệng sắc sảo! Mới gả đi mấy ngày mà đã lên mặt rồi!" Bà ta đứng bật dậy, giơ tay định đánh.
Hỉ Nhi phản ứng nhanh nhẹn, chắn lại cú tát thay ta.
"Phủ này quả là náo nhiệt. Trách ta không đến sớm cùng nương tử, khiến nhạc mẫu nổi giận." Người chưa đến, giọng nói trầm lạnh mang theo ý trêu đùa đã vang lên từ ngoài viện.
Lục Minh Chấp trong bộ y phục đỏ đen cao lớn đường bệ, khí thế lạnh lẽo dọa người. Hắn cầm chiếc quạt trong tay, như đang lau chùi một món binh khí sẵn sàng đoạt mạng.
"Không biết Lục đại nhân giá lâm, thất lễ rồi."
"Nhạc phụ nói đùa, màn kịch hay thế này ta cũng vừa xem được, cảm tạ nhạc phụ có lòng chuẩn bị."
"Đâu có đâu có, là người trong nhà nhất thời nóng giận, để Thủ phụ đại nhân chê cười rồi."
Lục Minh Chấp thong thả bước đến cạnh ta, như thể cố ý đến để hậu thuẫn.
Vốn đang vênh váo là thế, Triệu Châu Nhi vừa thấy hắn liền rụt vai lại.
Hắn khẽ xoay quạt, ánh mắt sắc lạnh lướt qua Ngô thị, nhưng lại quay sang nói với phụ thân ta.
"Nhạc phụ đại nhân, có những thứ vẫn nên vật quy nguyên chủ, ngài nói đúng không? Trước đây Tri châu Giang Châu cũng như thế, giữ lại thứ không thuộc về mình. Hiện nay gã đã đầu lìa khỏi cổ, cả nhà bị đày ra bắc cương. Nếu phu nhân ta không vui, ta không ngại làm chút chuyện khiến nàng vui hơn đâu."
Mặt phụ thân ta lập tức tái mét, run rẩy đáp: "Hiền tế, hiểu lầm, tất cả là hiểu lầm thôi mà."
"Đã là hiểu lầm, thì phiền nhạc phụ giải thích rõ. Hôm nay đã muộn, tiểu tế không quấy rầy nữa. Phu nhân, chúng ta hồi phủ thôi."
05
Bước ra khỏi phủ họ Triệu, Lục Minh Chấp lập tức trở lại gương mặt lạnh lùng như người xa lạ, chẳng khác gì vừa rồi không phải hắn ra tay giải vây cho ta.
Tắm rửa xong, hắn chủ động đề nghị uống rượu hợp cẩn với ta. Tửu lượng ta rất kém, mới uống một ly đã đỏ mặt, đầu choáng váng.
"Lục đại nhân, cảm tạ ngài đã giúp ta lấy lại hồi môn của mẫu thân." Dù hắn có ý gì đi nữa, cuối cùng vẫn giúp ta một việc lớn.
"Ồ? Đây là thái độ tạ ơn của nàng sao?"
"Vậy đại nhân muốn ta tạ ơn thế nào?"
"Phu nhân trong nhà bình dân thường gọi trượng phu là gì, nàng cứ làm theo là được."
"Đa... phu quân! Cảm tạ chàng."
Hắn đột ngột tiến sát lại, hơi thở ấm nóng phủ lấy ta. Chẳng lẽ... hắn định viên phòng?
Ta hoảng hốt lùi hẳn về sau một trượng, ôm chặt lấy mình.
"Phu quân, ta... đang đến kỳ, không tiện..."
Hắn khẽ cười: "Phu nhân nghĩ nhiều rồi, ta chỉ muốn vào trong ngủ thôi."
Hắn thổi tắt nến, ta nằm xuống mà trong lòng bồn chồn không yên. Quen ngủ một mình, nay bên cạnh có người, ta trằn trọc mãi không chợp mắt.
Lại trở mình, Lục Minh Chấp liền đưa tay siết eo ta.
"Phu nhân, nàng còn cựa nữa ta sẽ ôm chặt không buông đấy."
Ta lập tức nằm im như tượng, cố gắng bỏ qua bàn tay đang đặt trên eo mình, ép bản thân ngủ say.
06
Vài ngày sau, quả nhiên phụ thân cho người đưa nốt phần hồi môn còn lại tới. Thì ra có quyền thế là vậy, chỉ cần vài lời của Lục Minh Chấp đã đòi được tất cả về.
Nhưng hắn vì sao lại tốt bụng đến mức tự đến phủ họ Triệu đòi lại hồi môn cho ta? Chẳng lẽ... vì thấy ta xinh đẹp nên thuận mắt?
Thôi bỏ đi, nghĩ mãi không ra thì khỏi nghĩ. Từ nhỏ chịu ảnh hưởng từ mẫu thân, ta vô cùng hứng thú với việc kinh doanh.
Lấy lại hồi môn, ta cẩn thận kiểm kê, ghi chép vào sổ.
Nghĩ bụng cũng rảnh rỗi, liền chọn vài cửa hàng đem ra kinh doanh.
Dù có hoà ly, ta cũng có thể tự nuôi bản thân, tuyệt đối không muốn sống những ngày đói khổ thêm lần nào nữa.
Dắt Hỉ Nhi đi qua vài cửa tiệm.
Đi ngang hiệu vải, nghĩ hè sắp tới rồi, nên sắm vài bộ y phục mới.
Vui vẻ trở về phủ, lại vừa khéo gặp Lục Minh Chấp cũng vừa về.
Ta hít sâu một hơi, giả vờ e thẹn chạy đến.
"Phu quân, hôm nay ta mới mua ít vải, để đo cho chàng vài bộ y phục mới nhé."
Lục Minh Chấp vốn đã có khuôn mặt rất tuấn tú, lại luôn mặc sắc đỏ đen, cộng với nụ cười nửa tà khí khiến người ta nhìn mà rùng mình.
Mà ta lại chọn hai màu xanh bạc nhạt mình thích, hoàn toàn trái với màu hắn hay mặc. Chết rồi, lỡ hắn không thích thì sao?
"Ta thấy phu quân khí chất xuất chúng, sắc bạc xanh này hẳn rất hợp với chàng."
Ban đầu định khen cho đẹp, không ngờ lại nói trật lất. Chỉ còn biết cắn răng nói dối.
Ngoài dự liệu.
Lục Minh Chấp khẽ nhướng mày cười, dang hai tay cho ta đo.
"Phu nhân có lòng rồi."
Sao ta thấy nụ cười kia... âm u thế nhỉ? Đừng cười nữa được không? Cười làm tim ta lạnh toát luôn rồi.
Vừa nhấc chân, váy vướng lại khiến ta vấp ngã.
Cả người ngã thẳng vào ngực hắn.
"A, phu quân cứu ta với!" Bản năng khiến ta túm chặt lấy cổ áo hắn.
May mà hắn đỡ được ta.
Ngượng ngùng mở mắt, vô tình thấy trên ngực hắn lộ ra vài vết sẹo lớn nhỏ chằng chịt. Ngay lập tức, hắn dùng tay kia kéo cổ áo lại thật nhanh.
Như thể một liệt nữ kiên quyết giữ tiết hạnh. Làm ta trông chẳng khác gì tên lưu manh.
"Dáng người ta vẫn như cũ, ngày mai ta sai thêu nữ trong phủ đến đo là được."
Vèo một cái hắn biến mất. Đúng là nhỏ mọn, liếc một cái cũng không cho.
07
Giữa mùa đông giá rét, tuyết lớn rơi đầy trời.
Mẫu thân ta cũng ra đi vào một ngày như thế. Khi còn ở trang viện, mỗi dịp giỗ bà, ta đều hướng về phần mộ, thắp hương đốt giấy, gửi chút lòng tưởng nhớ.
Nay đã trở lại kinh thành, ta càng muốn đích thân đến nơi an nghỉ của người, thăm viếng đàng hoàng.
Thuê một cỗ xe ngựa, mất trọn một canh giờ mới gần đến nơi.
Vì phía trước toàn đá vụn lởm chởm, xe ngựa không thể đi tiếp, ta đưa cho phu xe một thỏi bạc, dặn gã đợi đúng tại chỗ trong vòng một canh giờ.
Dựa theo ký ức, ta tìm đến mộ của mẫu thân.
Tấm bia nghiêng lệch, ngôi mộ phủ đầy cỏ khô, hiển nhiên đã lâu không có người đến hương khói.
Không ngờ phụ thân ta lại vô tình đến thế.
Ông ta cùng Ngô thị và cả nhà sống vui vẻ, hưởng phú quý vinh hoa, lại để mặc mẫu thân ta cô độc chôn thân nơi rừng hoang dã ngoại.
"Mẫu thân, người đi rồi, cậu cũng biệt tích, chỉ còn lại một mình con sống sót nơi trần thế, Đường nhi thật sự rất nhớ người..."