1.
Hơn mười giờ tối, Cố Sâm về đến nhà.
Cánh cửa ở tiền sảnh mở ra, theo vào là một luồng gió lạnh lẽo. Tôi cầm que th/ử tha/i, hớn hở chạy ra đón, nhưng anh lại rút từ túi ra một tập tài liệu:
“Quân Quân, chúng ta ly hôn đi."
“Căn biệt thự đang ở để em giữ, anh cho thêm em một triệu tệ tiền mặt, em còn yêu cầu gì cứ nói.”
Lời nói như sấm sét bên tai, tôi cố gắng giữ bình tĩnh:
“Đang yên đang lành sao lại…”
“Tiểu Băng… cô ấy quay về rồi.”
Khoảnh khắc đó, que t/hử th/ai trong tay tôi như biến thành băng lạnh.
“Nhưng cô ấy không thể sinh con, ba mẹ anh chắc chắn sẽ không đồng ý…”
Ba năm trước cũng chính vì lý do đó, họ đã chia rẽ đôi uyên ương, Chu Tiểu Băng ra nước ngoài, còn tôi nhân cơ hội gả vào nhà họ.
Giọng Cố Sâm trầm thấp:
“Anh không muốn bỏ lỡ cô ấy thêm lần nào nữa."
“Chỉ có cô ấy là không phải vì miễn cưỡng.”
Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cổ họng tôi nghẹn đắng.
Anh cúi đầu nhìn tôi, hương nước hoa nhè nhẹ trên người anh như từng mũi k/im ch/âm vào mũi tôi:
“Vừa nãy hình như em có chuyện gì muốn nói?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh. Kết hôn ba năm, mỗi ngày đều đối diện với gương mặt này, vậy mà tôi vẫn không ngừng rung động.
“Nếu… nếu như em có con, anh vẫn sẽ ly hôn sao?”
Cố Sâm nhíu mày:
“Quân Quân, trên đời này không có nếu như."
“Lúc đầu kết hôn theo hợp đồng, chúng ta đã hứa sẽ không yêu nhau, không vướng bận, em quên rồi sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ánh mắt đen láy của anh kiên quyết và căng thẳng, trong đó phản chiếu lại tôi – một kẻ hoảng loạn và hỗn độn.
Que t/hử t/hai ấy, giống như chiếc móc ngược, móc r/ách trái tim tôi đến m/áu me đầm đìa, mà chẳng làm anh đau đớn chút nào.
Sau một lúc nhìn nhau, tôi khẽ cười:
“Không quên.”
Anh thở phào:
“Vậy thì tốt. Bên phía ba mẹ, đến lúc đó vẫn cần em giúp anh diễn một vở kịch.”
Anh gõ gõ tập tài liệu trên bàn:
“Xem kỹ bản thỏa thuận đi.”
Khi bóng lưng anh khuất sau cánh cửa thư phòng, tôi vẫn không nhịn được cất tiếng:
“A Sâm, anh có từng…”
Còn chưa hỏi hết câu, điện thoại anh reo lên.
2.
Anh nghe máy, giọng nói dịu dàng:
“Tiểu Băng…”
Anh nhìn tôi ra hiệu “để sau nói”, rồi vào phòng đóng cửa lại.
Tôi nhẹ nhàng nói nốt câu vừa bị cắt ngang:
“Anh có từng… dù chỉ một khoảnh khắc, yêu em không?”
Hành lang vắng lặng chẳng thể cho tôi câu trả lời.
Tối hôm ấy, tôi nằm mơ trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính.
Tôi mơ thấy kỳ thi giữa học kỳ năm lớp 10, tôi đứng thứ hai toàn khối.
Trong buổi họp phụ huynh, giáo viên chủ nhiệm khen ngợi tôi, mẹ tôi cũng có vẻ rất vui.
Nhưng vừa ra khỏi cổng trường, bà bất ngờ tát tôi một cái, gào lên:
“Hạng hai? Sao mày chỉ đứng được hạng hai?"
“Mày ngu thế, mày có xứng với số tiền tao bỏ ra không?”
…