Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

16.

"Cái gì?" Cô ta cười đi/ên dại, nhìn tôi rồi lại nhìn Cố Sâm: "Tôi sẽ không nói cho các người biết đâu." 

Lúc Chu Tiểu Băng đi, cô ta ghé vào tai tôi thì thầm: "Liêu Quân Quân, cô nghĩ là tôi cản trở cô à?” 

"Không, là anh ấy không đủ yêu cô!"

Cố Sâm kiên quyết đưa tôi về.

Chiếc xe dừng lại dưới lầu nhà Phiên Phiên.

Anh lấy trong túi ra một cuốn sổ: "Mấy hôm nay anh dọn đồ, thấy cái này dưới gầm giường."

Bìa màu hồng đã cũ có viết tên tôi.

Đó là nhật ký của tôi.

"Cái khóa bị rỉ rồi, chạm vào là rơi ra. Nên anh đã... mở ra xem thử..."

Tôi lật giở trang bìa đã sờn.

2009.11.10

Anh giống như một tia sáng, rẽ mây m/ù trên đầu tôi, cứu rỗi tôi.

2009.11.11

Hóa ra anh là học bá khối 12, tên Cố Sâm.

Lúc tập thể dục giữa giờ tôi cứ nhìn anh mãi, anh không hề chú ý đến tôi.

2009.11.20

Hôm nay được ăn cơm chung bàn với anh ở căng tin.

Anh không ăn cần tây.

Tôi đã nhìn anh không dưới một trăm lần, anh vẫn không chú ý đến tôi.

...

2010.8.10

Anh đỗ đại học A, anh giỏi quá.

Tôi đứng trước bảng vàng của trường, nhìn thấy tên anh.

Anh... chắc vẫn chưa biết tôi là ai.

2012.9.1

Hôm nay anh đã nhìn tôi!

Tôi nói với anh rằng tôi cũng tốt nghiệp trường Thanh Trung, học cùng chuyên ngành với anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh cười và gọi một tiếng "Sư muội".

Tôi vui lắm.

2012.10.9

Hôm nay trời mưa.

Tôi và anh cùng che chung một chiếc ô từ thư viện về căng tin.

Anh nói: "Cảm ơn em, sư muội."

Anh không nhớ tên tôi.

2012.11.10

Hôm nay tôi lại ăn chung bàn với anh ở căng tin.

editor: bemeobosua

Anh nói: "Thật trùng hợp, sư muội."

Tôi nói: "Trùng hợp thật, Cố sư huynh."

Anh sững lại.

Anh vẫn không nhớ tên tôi, mặc dù lần trước tôi đã đặc biệt nhấn mạnh.

...

2012.12.31

Đêm liên hoan văn nghệ, anh lên sân khấu chơi đàn guitar.

Tôi lẫn trong vô số người hâm mộ, lớn tiếng gọi: "Cố Sâm, em thích anh!"

Anh tỏa sáng trên sân khấu, nói với tất cả mọi người: "Cảm ơn sự yêu mến của các bạn."

Tôi, cũng là một trong số "các bạn" đó.

Đây là trang cuối cùng của cuốn nhật ký.

Lúc đó tôi đi làm thêm nên đã mua cuốn sổ này, sau đó thì tôi viết nhật ký trên trang cá nhân.

Tình yêu đơn phương, thật vừa cay đắng vừa bồn chồn.

Cố Sâm nuốt nước bọt, khẽ nói: "Anh xin lỗi, bao nhiêu năm qua, anh đã bỏ lỡ em..."

17.

 

Tôi gấp cuốn sổ lại, cười nhẹ: 

"Không liên quan đến anh. Anh là tia sáng đầu tiên trong cuộc đời tăm tối của tôi. Tôi theo đuổi, đến gần anh chỉ để thoát khỏi bóng tối.

 

Đó là để nuôi dưỡng bản thân lớn lên mạnh mẽ, anh không cần chịu trách nhiệm cho tình cảm này.

Còn chuyện theo đuổi anh suốt bao nhiêu năm, có lẽ là một bản năng rồi."