Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Tôi đổi vé máy bay để về nhà sớm, vốn định tạo bất ngờ cho bạn trai. Thế nhưng, vừa bước vào cửa, tôi đã nghe thấy Thẩm Từ đang gọi điện thoại ngoài ban công.

 

Anh ấy nói: "Tôi vốn đã định cầu hôn cô ấy rồi, thậm chí là việc mua nhẫn cũng đã xong."

 

Hô hấp của tôi đột nhiên nghẹn lại, trên mặt bất giác hiện lên một nụ cười. Ban đầu, tôi định lên tiếng gọi Thẩm Từ giúp tôi bê hành lý, nhưng lúc này, tôi ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

 

Đây là năm thứ bảy tôi và Thẩm Từ quen nhau, tình cảm của chúng tôi đã đi vào ổn định, ngay cả công cuộc hợp tác cũng phát triển hơn nữa. Mấy tháng gần đây, tôi luôn có cảm giác Thẩm Từ đang âm thầm chuẩn bị cho việc cầu hôn. Nghe thấy những chi tiết như thế vào lúc này, phản ứng đầu tiên của tôi là lặng lẽ lùi ra, tránh làm hỏng bất ngờ.

 

Thế nhưng, đúng lúc quay người lại, tôi nghe thấy tiếng thở dài của Thẩm Từ: “Nhưng mà tôi thực sự có chút không cam lòng."

 

Chỉ một câu nói nhẹ bẫng như vậy khiến m.á.u trong người tôi dồn lên đỉnh đầu. Chân tay tôi mềm nhũn, suýt chút nữa thì không đứng vững được.

 

Cũng không biết bên kia nói gì mà Thẩm Từ cười khẽ, tựa như đang cảm thán: "Đúng vậy, anh cũng biết mà, người con gái khiến tôi có những rung động đầu tiên là một cô gái rất xinh đẹp."

 

Nước mắt tôi lập tức chảy dài.

 

Lý trí mách bảo tôi rằng không thể suy nghĩ quá nhiều. Tôi không thể trách bạn trai đã từng thích cô gái khác trước khi gặp tôi. Thế nhưng, tôi đã ở bên Thẩm Từ trọn bảy năm rồi, tại sao anh ấy vẫn còn tơ tưởng đến cô gái khiến anh ấy có những rung động đầu tiên?

 

Đúng lúc tôi chuẩn bị lên tiếng chất vấn thì Thẩm Từ bên kia đáp một tiếng: "Ừm, cậu cứ bận đi. Hôm khác chúng ta cùng ăn cơm."

 

Nói rồi, anh ấy quay người lại với chiếc điện thoại trong tay.

Linlin

 

Ánh nhìn chạm nhau, thật bất ngờ thay.

 

Tôi chắc chắn không nghi ngờ gì khi nhìn thấy sự hoảng loạn trong mắt Thẩm Từ. Thế nhưng, anh ấy nhanh chóng trưng ra một nụ cười: "Phỉ Nhiên, sao em lại về sớm thế?"

 

Nụ cười đó của anh trong sáng, thuần khiết giống như mọi khi. Nếu tôi không nghe thấy tiếng thở dài kia thì giờ phút này, tôi nhất định đã ôm chặt anh ấy không buông rồi kể từng chuyện, từng chuyện thú vị trong chuyến đi cho anh ấy nghe.

 

Nhưng lúc này, tôi ngẩn người nhìn người bạn trai đã hẹn hò với mình bảy năm, dường như đột nhiên anh ấy trở nên rất xa lạ.

 

Tôi hỏi Thẩm Từ với vẻ vô cảm: "Anh đang nói chuyện điện thoại với ai vậy?"

 

Anh ấy rũ mi, ấp úng: "Bạn thân."

 

Tôi chớp chớp mắt, cố gắng nén nước mắt lại: "Đã nói gì với nhau thế?"

 

"Nói chuyện linh tinh thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

"Là nói chuyện về con gái à?"

 

Tôi rất ít khi đối chọi gay gắt với Thẩm Từ như vậy.

 

Nụ cười trên mặt anh ấy dần biến mất: "Đương nhiên là không. Hay là em gọi lại kiểm tra xem anh có nói thật không nhé?"

 

Nghe thì thấy vẫn là giọng điệu ung dung, bởi vì anh ấy biết rằng tôi sẽ không làm vậy. Từ trước đến nay, chúng tôi vẫn luôn tin tưởng lẫn nhau. Nhưng tôi thật sự có thể tin tưởng anh ấy sao?

 

Tôi nén lại cảm giác nghẹn ngào ở cổ họng, vươn tay về phía Thẩm Từ: "Đưa điện thoại của anh cho tôi. Tôi sẽ gọi lại cho bạn thân của anh, đích thân hỏi xem sao."

 

Thẩm Từ nắm chặt điện thoại theo bản năng. Nhưng anh ấy cũng biết rằng nếu từ chối thì sẽ càng lộ rõ sự bất thường. Thế là anh nhíu mày rồi mỉm cười và đi tới, nắm lấy vai tôi: "Sao thế này? Sao vừa về đã nóng tính vậy? Chuyến công tác này không vui à?"

 

Đi công tác mà, khó tránh khỏi không vui.

 

Tôi và Thẩm Từ hợp tác mở một công ty, anh ấy phụ trách thiết kế, tôi phụ trách mọi việc còn lại, việc làm ăn không dễ dàng. Nhưng dù bên ngoài có khó khăn đến mấy, chỉ cần về đến nhà của tôi và Thẩm Từ, tôi sẽ cảm thấy yên tâm.

 

Thế nhưng lúc này, việc Thẩm Từ nói lảng sang chuyện khác càng làm lửa giận trong tôi bùng lên. Tôi nhón chân, gỡ từng ngón tay của anh ra, định giật lấy điện thoại của anh ấy: "Tôi đã nghe thấy rồi, vậy thì hãy để tôi hỏi cho rõ ràng."

 

Cuối cùng, Thẩm Từ cũng buông tay. Anh ấy để mặc tôi lấy điện thoại, còn chủ động giúp tôi tìm ra số liên lạc của bạn thân mình. Vừa cười, anh vừa phàn nàn: "Em nghe thấy gì rồi? Không phải em vừa mới về đến nhà sao?"

 

Điện thoại đã ở trong tay, nhưng những suy nghĩ hỗn độn trong đầu tôi đột nhiên trở nên rõ ràng vào lúc này. Tôi đoán, gọi điện thoại cũng vô ích, bạn thân của Thẩm Từ nhất định sẽ bao che cho anh ấy. Đây là cái gọi là "trọng nghĩa khí" của họ. Muốn làm rõ liệu bạn trai có giấu giếm điều gì không, tôi chỉ có thể tự tìm hiểu.

 

Tôi dừng lại một chút, ngay lập tức lại trưng ra vẻ mặt giận dữ: "Tôi nghe anh nói là hẹn một cô gái xinh đẹp đi ăn cơm. Sao, gần đây anh gặp cô gái xinh đẹp nào à?"

 

Tôi cố tình bóp méo lời của Thẩm Từ để anh ấy nghĩ rằng tôi chỉ nghe được vài câu không quan trọng. Nếu Thẩm Từ không hổ thẹn, anh ấy sẽ không có phản ứng gì khác.

 

Thế nhưng, sau vài giây sững sờ, anh ấy lại để lộ ra vẻ mặt nhẹ nhõm như trút được gánh nặng: "Cứ gọi đi. Em cứ thoải mái. Nhưng anh nói với bạn thân là anh hẹn cậu ấy đi ăn cơm vào hôm khác."

 

Nụ cười của Thẩm Từ rất ung dung, chắc là anh đang mừng rỡ vì đã thoát được một kiếp. Thế nhưng, trái tim tôi lại nguội lạnh từng chút một.

 

Tôi đáp lại bằng một tiếng giọng mũi "ừm", trông có vẻ như tôi đã chấp nhận lời giải thích của Thẩm Từ.

 

Thế là anh ấy ấn tôi ngồi xuống ghế sofa, rồi lại ấn vào gáy tôi, xoa bóp từng chút một: "Thoải mái chứ? Cổ em không khỏe, không phải là khi em khó chịu vì ngồi máy bay, toàn là anh xoa bóp cho em sao? Mệt mỏi vì làm việc cả ngày, có chút nóng nảy cũng là bình thường. Trút giận lên anh xong, tâm trạng có tốt hơn chút nào không?"

 

Bao nhiêu năm nay, bạn trai của tôi luôn thấu hiểu và quan tâm đến tôi, chiều theo ý tôi, hiểu những gì tôi đã bỏ ra cho anh. Thế nhưng, anh ấy cũng có thể nhìn thẳng vào mắt tôi mà nói dối, mặt không đổi sắc, tim không đập nhanh.