Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Điều lạ lùng là, rõ ràng đó là người do chính bọn họ tìm đến, vậy mà giờ lại làm Hứa Nhiên bị thương, thế mà từng người một lại trừng mắt giận dữ nhìn tôi.

"Con tiện nhân! Nếu Hứa thiếu mà có mệnh hệ gì, thì cô tiêu rồi!"

Thân thể bị đẩy mạnh một cái lảo đảo, Tô Tịch trừng mắt nhìn tôi, vành mắt đỏ hoe.

Hứa Nhiên bị đám bạn hắn khiêng lên xe đưa đến bệnh viện, trước khi lên xe, tôi thấy hắn m.á.u me đầy mặt, cố gắng liếc nhìn về phía tôi.

"Không được... tìm cô ấy gây chuyện..." Hắn nói bằng giọng yếu ớt như sợi tơ.

Còn mười lăm ngày nữa là đến kỳ thi đại học.

Hứa Nhiên vì đánh nhau với người khác bên ngoài trường mà phải nhập viện.

Linlin

Dù vết thương không nghiêm trọng, nhưng cũng đủ khiến người cha doanh nhân cả đời trọng thể diện của hắn nổi cơn thịnh nộ.

Đêm hôm đó, tôi nhận được tiền chuyển khoản từ mẹ kế Hứa Nhiên.

"Cô cũng có chút bản lĩnh đấy." Giọng người phụ nữ đầu dây bên kia nhẹ nhàng quyến rũ: "Nhưng lần này, cha của Hứa Nhiên rất tức giận, sau đó ông ấy sẽ quản Hứa Nhiên chặt hơn, cô tính sao đây? Muốn nhận được khoản tiền cuối cùng của kỳ thi đại học, cô vẫn phải nghĩ cách đấy."

Tôi không đáp lời, cúi đầu tính toán số tiền mình đã kiếm được hơn một năm nay.

Cộng lại hoàn toàn đủ để tôi học xong đại học rồi.

Tôi nhớ lại ánh mắt Hứa Nhiên nhìn tôi khi được khiêng lên xe.

Tan vỡ, chân thành, đau khổ, mang theo tình cảm sâu đậm day dứt.

Đột nhiên cảm thấy thật vô vị.

Tôi quyết định cho hắn một cơ hội.

Mở điện thoại, ngón tay gõ trên bàn phím.

Ba chữ "Chúng ta chia tay đi" vừa gửi đi, phía Hứa Nhiên gần như là hồi âm ngay lập tức.

"Anh không đồng ý"

"Lạc Thanh, anh vừa vì cứu em mà vào bệnh viện, em không đến thăm anh, còn muốn chia tay với anh sao?"

“Dựa vào đâu” 

Hắn liên tiếp trả lời ba tin nhắn, từng câu chữ đều thể hiện sự không cam lòng của hắn.

Tôi hiếm khi mềm lòng, muốn buông tha hắn, nhưng hắn lại không chịu buông tay.

Sau khi tôi chặn và xóa tất cả các phương thức liên lạc của Hứa Nhiên và đám bạn bè hắn.

Hắn ngay lập tức tự mình đến ngay trong đêm.

Hứa Nhiên đến nơi khi đầu vẫn còn quấn băng.

Khuôn mặt vốn dĩ được coi là yêu nghiệt ấy giờ phút này không còn chút huyết sắc nào.

Đi lại thậm chí còn lảo đảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nhưng hắn vẫn dùng ánh mắt cố chấp, từng bước tiến về phía tôi.

Hắn nói: "Lạc Thanh, em không có trái tim sao?"

"Tại sao lại bỏ rơi anh vào lúc này?"

"Chúng ta không phải đã hẹn sẽ cùng nhau làm rất nhiều chuyện sao?"

Từng câu từng chữ, từ trong cổ họng hắn bật ra, nghiến răng nghiến lợi.

Như thể thật sự đã chịu đựng tủi nhục tột cùng.

Tôi chỉ nhìn vào mắt hắn, từng chữ một cất lời: "Xác định muốn tiếp tục sao? Hứa Nhiên, anh thật sự chơi nổi không?"

Như thể nghĩ đến điều gì, sắc mặt hắn hơi tái đi.

Sau đó cố gượng cười: "Thanh Thanh, anh đối với em là thật lòng, như vậy đi, anh không ép em nữa có được không? Chúng ta cùng nhau vào đại học, anh sẽ dùng thời gian để chứng minh cho em thấy."

Tôi không nói gì, mà nhìn chằm chằm vào những bình luận trên không, khóe môi từ từ cong lên:

[Haizz, nam chính dùng chiêu khổ nhục kế này hay thật, hắn vì cứu nữ chính mà bị thương, nữ chính chỉ cần dám chia tay hắn, tuyệt đối sẽ danh tiếng tan nát.] 

[Đến lúc đó lại công khai chuyện này ra ngoài, tìm vài blogger vạch trần cô ta, rồi lại gây rối bằng mấy tên côn đồ, đến kỳ thi đại học nữ chính vẫn không vào được phòng thi đâu.] 

[Nữ phụ độc ác vừa nãy có phải đã lấy chuyện huỷ hôn ra uy h.i.ế.p nam chính không? Không hạ gục được nữ chính thì bọn họ sẽ hủy hôn, nam chính còn đồng ý nữa chứ, hắn hồ đồ quá, anh đã yêu nữ chính rồi mà trong lòng không rõ sao?] 

Hứa Nhiên cứ thế đứng đối diện tôi, ánh mắt cố chấp lại thâm tình.

Sắc mặt hắn tái nhợt, mỗi khi gió đêm thổi qua, thân thể hắn lại không ngừng run rẩy.

Ngay khi sự tuyệt vọng tràn lên khuôn mặt hắn, tôi đột nhiên khẽ cong môi.

"Được thôi." Tôi nói: "Tôi biết anh khác bọn họ, anh không thật sự muốn đùa giỡn tôi, vậy tôi cho anh cơ hội này."

Khoảnh khắc đó, Hứa Nhiên gần như bừng sáng.

Còn chín ngày nữa là đến kỳ thi đại học.

Rất nhiều bạn học đã về nhà tự ôn tập, tôi vẫn chọn ở ký túc xá.

Chiều hôm đó, phòng ký túc xá có khách không mời mà đến.

Tô Tịch dẫn theo người của cô ta xông vào.

Bọn họ xé rách sách giáo khoa của tôi, ném đồ dùng cá nhân của tôi xuống thùng rác dưới lầu.

Trên giường bị đổ một loại chất lỏng không rõ.

Tô Tịch ngồi trên ghế của tôi, cười nói với tôi: "Đi báo cảnh sát đi, dù sao mấy thứ này tôi đều đền nổi, chỉ là thời gian gấp gáp, cô chắc không chịu nổi đâu."

Cô ta vừa nói vừa dùng bàn tay năm ngón sơn bóng loáng che miệng cười rộ lên.

"Đi cầu xin Hứa Nhiên đi, biết đâu hắn ta sẽ chứa chấp cô đấy, đến lúc đó cứ xây một 'kim ốc tàng kiều', giấu cô vào đó."

Lời nói của cô ta nhẹ bỗng, cuối câu mang theo âm điệu lên giọng khoa trương.