Chương 4 - 5
4
Gần mười một giờ, Tạ Thanh Việt gửi cho tôi một tin nhắn. 【Kết quả phỏng vấn có chưa?】
Tôi nhìn chằm chằm vào mấy chữ đó, bỗng thấy vừa tức vừa buồn cười. Toàn bộ quá trình tuyển dụng lần này gần như do anh phụ trách, thậm chí còn chính miệng đề xuất thêm điều kiện ưu tiên cho ứng viên từng du học. Vậy mà giờ lại đóng vai “người ngoài cuộc” diễn cho tôi xem một vở kịch như thế.
Là do anh quá thông minh mà thành khôn quá hóa dại? Hay là vì anh coi tôi như kẻ ngốc?
Tôi gửi thẳng tin nhắn thông báo bị từ chối phỏng vấn cho anh.
Chỉ ba giây sau, anh trả lời một tràng tin nhắn dài.
【Không sao đâu, chuyện này bình thường mà, gần đây tiêu chuẩn của phòng thí nghiệm siết chặt hơn rồi.】 【Tiếp tục tập trung làm luận văn tốt nghiệp đi, có gì không hiểu cứ hỏi anh, không cần vội xin việc, anh sẽ giúp em.】 【Tối nay anh về muộn một chút, em nghỉ ngơi sớm nhé, đừng suy nghĩ lung tung.】
Tối hôm đó Tạ Thanh Việt không về, cũng nằm trong dự đoán. Hôm sau, tôi vẫn đến gặp giáo sư hướng dẫn như thường lệ để bàn về phần chỉnh sửa luận văn. Lúc sắp kết thúc, thầy bảo tôi cùng đi ăn với mấy người bạn của thầy.
“À đúng rồi, đúng lúc có mấy người bên phòng thí nghiệm của Giang Đại, đi hỏi thử xem sao em bị loại. Dù có rớt thì cũng phải rớt cho rõ ràng chứ nhỉ.”
Tôi vốn định từ chối, nhưng lời đến miệng lại rẽ sang hướng khác: “Dạ được.”
Đó là lần đầu tiên tôi gặp Phó Dao. Cô ta mặc một chiếc váy trắng đơn giản, mái tóc dài đen nhánh búi thấp thành một búi gọn gàng, để lộ chiếc cổ trắng ngần, trông dịu dàng và đằm thắm.
Buổi tụ tập được tổ chức bởi một sư huynh đã tốt nghiệp từ lâu. Phòng thí nghiệm có một dự án do anh ấy phụ trách, muốn nhờ giáo sư tôi cố vấn thêm một chút.
“Đây là người mới vừa được phân vào dự án bên em, tên là Phó Dao, từ nước ngoài về, đúng lúc dẫn tới chào thầy.”
Anh ta hài lòng liếc nhìn Phó Dao, hạ giọng nói tiếp: “Người này là sư đệ Tạ đích thân giữ lại đó, lát nữa cậu ấy cũng tới. Người mới này cần thầy chỉ dạy nhiều lắm.”
“Chào giáo sư Trương, em là bạn học cấp ba của thầy Tạ.” Phó Dao nâng ly rượu, bên trong là chất lỏng đỏ thẫm: “Em chưa có nhiều kinh nghiệm thực hành, là nhờ thầy Tạ và mọi người rộng lượng nên mới được ở lại, sau này mong được học hỏi thêm từ thầy ạ.”
Miệng thì khiêm tốn xin chỉ dạy, nhưng từng câu chữ đều đang ngầm nói cho chúng tôi biết cô ta là người có thể đi cửa sau nhờ quan hệ. Là thật lòng muốn được hướng dẫn, hay là hy vọng khi dự án bắt đầu giáo sư tôi có thể nhắm mắt làm ngơ, ai ở đây cũng hiểu rõ.
Giáo sư khẽ nhíu mày, ngước lên nhìn cô ta một cái, rồi lại liếc sang tôi. Sau đó bình tĩnh đặt đũa xuống bàn: “Ra là vậy. Bảo sao dạo này đến cả tiến sĩ của Giang Đại mà các cậu cũng chẳng thèm để mắt tới.”
Lời vừa dứt, liền nghe tiếng cửa mở. Tạ Thanh Việt tới rồi.
Từng quen anh nhiều năm như vậy, tôi gần như chưa bao giờ thấy anh mất phong độ. Dù trong hoàn cảnh nào anh cũng luôn lễ độ và điềm tĩnh. Nhưng lúc này, anh đứng ở cửa ngẩn ra suốt năm giây. Tay vô thức siết chặt lấy tay nắm cửa.
“Lâm Khê?” Sắc mặt Tạ Thanh Việt cứng đờ, ngay cả giọng nói cũng lộ ra vài phần run rẩy.
Tôi khẽ nhếch môi, mỉm cười nhìn anh: “Sao thế? Gặp tôi vui đến vậy à?”
“Các… các người quen nhau à?” Sư huynh đó không biết mối quan hệ giữa tôi và Tạ Thanh Việt.
Chuyện này đúng là do tôi. Hồi đó Tạ Thanh Việt tài giỏi như vậy, tôi không muốn để người khác nghĩ rằng thành công của tôi đều nhờ dựa vào anh. Tất nhiên, bây giờ anh cũng không kém — nếu không làm sao có thể chặn đứng con đường mà tôi muốn đi như thế này chứ?
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ quay sang nhìn Tạ Thanh Việt. Anh sững lại, vẻ mặt lúng túng: “Đây… đây là bạn gái tôi.”
Gương mặt Phó Dao khẽ biến sắc, nhưng nhanh chóng cong môi lên, như thể đang thách thức. Cô ta lại tự rót cho mình một ly: “Thì ra là bạn gái của A Việt à, vậy ly này em xin chúc hai người hạnh phúc. Sau này cùng làm việc, chắc chắn sẽ cần giúp đỡ lẫn nhau. Em xin cảm ơn trước nhé.”
Tôi nâng ly, cười nhạt: “Không cần cảm ơn đâu, vì cái suất được nhận kia, cũng đâu phải tôi tự nguyện nhường lại.”
Ly rượu trong tay Phó Dao chao mạnh, chất lỏng đỏ tươi văng tung tóe lên chiếc váy trắng.
Tạ Thanh Việt đang định kéo ghế ngồi, tay liền khựng lại giữa không trung. Căn phòng lập tức rơi vào im lặng.
5
Bữa ăn hôm đó chẳng ai ăn nổi một miếng. Giáo sư tôi ngay tại chỗ tuyên bố rút khỏi dự án này, cũng không cho ghi tên ông vào danh sách người hướng dẫn, nếu không sẽ kiện vì vu khống. Rồi không ăn thêm gì nữa, ông dẫn tôi rời đi thẳng.
Về đến nhà, Tạ Thanh Việt đã ngồi sẵn ở phòng khách đợi tôi rất lâu. Căn nhà nhỏ này, nhìn quanh vẫn chẳng thay đổi gì cả.
Vẫn là cuộc sống mà tôi từng mong đợi: một căn nhà, hai người, ba bữa cơm, bốn mùa cùng nhau. Nhưng dường như… mọi thứ đều đã khác.
Tôi không nói gì, lặng lẽ bước vào phòng.
“Dù em có tin hay không, thì việc Phó Dao vào đơn vị là hoàn toàn đúng quy trình. Em đừng nghĩ anh có quyền can thiệp gì đâu—”
“Anh biết vì sao em nhất định phải học lên tiến sĩ không?” Tôi cắt ngang lời anh: “Là chính anh nói với em rằng mấy năm qua bên anh dù ghi bằng thạc sĩ là đủ điều kiện, nhưng thực tế chỉ toàn tuyển tiến sĩ. “Vậy thì tại sao giờ một người học thạc sĩ chỉ một năm lại được nhận?”
Tạ Thanh Việt hơi khựng lại, không ngờ tôi lại nắm rõ cả trình độ học vấn của Phó Dao như thế. Cô ta học đại học và thạc sĩ đều ở Mỹ, tổng cộng mất chín năm. Trong khoảng thời gian đó còn kết hôn, sinh con rồi ly hôn.
Anh im lặng vài giây, rồi nhẫn nại giải thích: “Bên anh đã ghi điều kiện là thạc sĩ thì có nghĩa là vẫn có cơ hội trúng tuyển. “Các em đều rất giỏi, chỉ là năm nay đơn vị muốn đưa vào một chút ‘máu mới’, hy vọng có sự va chạm khác biệt. Một hệ thống kiến thức quá đồng nhất thì khó mà sáng tạo được nữa.”
“Là ai đề xuất chuyện đó?”
“Là ai gì chứ? Tất nhiên là kết quả thảo luận tập thể rồi!”
Có lẽ nhận ra giọng mình hơi gay gắt, anh chủ động nắm lấy tay tôi.
“Chuyện của chúng ta chẳng ai biết, thế nên quá trình tuyển chọn càng công bằng, khách quan hơn đấy.” “Tiểu Khê, ngoài kia còn rất nhiều người giỏi hơn mình, em phải học cách chấp nhận.”
Tôi cong môi cười khẽ, ánh mắt sắc như dao: “Vậy việc anh và Phó Dao là bạn học cấp ba thì ai ai cũng biết, không biết có ảnh hưởng gì đến kết quả tuyển dụng không?”
“Lâm Khê!” Tạ Thanh Việt bỗng sầm mặt, bực dọc nói: “Em cũng là từ gia đình đơn thân mà ra, sao lại không thể thông cảm cho Phó Dao chứ? “Em không lạ gì những định kiến của xã hội này với phụ nữ. Cô ấy còn đang một mình nuôi con, em muốn cô ấy sống thế nào đây?”
Tôi nhìn anh, bối rối đến mức nhất thời không biết phải biểu đạt cảm xúc thế nào.
“Vậy là xã hội có định kiến với phụ nữ đã ly hôn có con, còn với người chưa kết hôn như em thì không có gì phải lo, đúng không?”
Anh mấp máy môi, vẻ mặt như thể đang bất đắc dĩ mà nhượng bộ.
“Em và cô ấy không giống nhau. Anh sẽ cưới em, mình sắp làm đám cưới rồi mà. Dù em không kiếm tiền, anh cũng nuôi được em. “Còn Phó Dao thì một mình nuôi con, rất vất vả… “Em có biết không, hôm đó anh gặp cô ấy ở sân bay, cô ấy vừa kéo vali vừa ôm con, đi tới đi lui… anh lại nhớ tới lúc em kể về tuổi thơ của mình, thật sự không đành lòng…”
Tôi cong môi, nét mặt lạnh băng nhìn anh: “Vậy bây giờ em còn có thể tin anh không?”
Tạ Thanh Việt siết tay tôi, từng chữ từng chữ đều đầy chắc chắn: “Anh chưa từng nói dối em câu nào.”
Chỉ tiếc… chính câu đó lại là lời dối trá lớn nhất.
6
Tôi thu dọn qua loa vài bộ quần áo, quyết định về trường ở tạm vài ngày. Lý do rất đơn giản và hợp lý: mùa tốt nghiệp quá bận rộn, hơn nữa tôi cũng muốn suy nghĩ kỹ thêm trước khi đăng ký kết hôn.
Nửa tháng trôi qua, ngày nào đến bữa ăn Tạ Thanh Việt cũng không ngại mưa gió đến trường ăn với tôi. Thỉnh thoảng còn mang theo canh anh nấu từ nhà. Cuối tuần thì đem quần áo sạch đến, cùng tôi vào thư viện tra cứu tài liệu.
Tôi cũng không còn giấu giếm mối quan hệ của cả hai. Trên confession của trường, câu chuyện tình yêu như phim thần tượng của chúng tôi phủ kín cả trang. Ai nhìn vào cũng tưởng không cưới không xong.
Còn điện thoại tôi, cuối cùng cũng bắt đầu nhận được tin nhắn từ một người.
Ngày đầu tiên, confession đăng ảnh anh đứng trước ký túc xá mang canh đến cho tôi.
【Cô đừng tưởng là anh ấy thật lòng yêu cô, cô không thấy canh đó nhạt nhẽo lắm sao?】 Tôi trả lời: 【Anh ấy nêm theo khẩu vị của tôi. Tôi thấy ngon là được.】
【Hy vọng cô mãi mãi ngây thơ như vậy, vĩnh viễn đừng phát hiện ra điều gì.】
Tôi hít sâu một hơi, bình tĩnh gõ ra một dòng chữ: 【Cô yên tâm, anh ấy luôn bảo vệ tôi rất tốt.】
Ngày hôm sau, confession đăng ảnh tôi và anh ngồi trong căn tin trường, nhìn nhau say đắm. 【Cũng vất vả cho anh ấy quá, ngày nào cũng phải đưa Niệm Niệm đi mẫu giáo. Nghe nói tiện đường ghé qua trường em ăn sáng rồi mới đến làm việc, xem như một công đôi việc.】
Tôi khẽ nhếch môi: 【Vài ngày nữa chúng tôi sẽ đăng ký kết hôn, đã có con riêng rồi thì còn thời gian mà chăm con người khác sao?】
【Cô đừng mơ có thể cưới được anh ấy, những thứ cô không thể cho anh ấy thì tôi đã cho hết rồi!】
Tôi cố nén cảm giác buồn nôn, giả vờ như không hiểu gì: 【Chúng tôi yêu nhau thật lòng, kết hôn là chuyện đương nhiên.】
Ngày thứ ba, confession lại có ảnh tôi và anh cùng đi bộ trên sân thể dục dưới ánh hoàng hôn, tay trong tay. 【Nói thật cho cô biết, việc tôi vào phòng thí nghiệm đó là do Tạ Thanh Việt sắp xếp. Cái gì mà đạt tiêu chuẩn, tiêu chuẩn đó vốn dĩ được tạo ra riêng cho tôi.】
Tôi cố tình không trả lời.
【Sao vậy? Anh “chồng sắp cưới yêu dấu” của cô bảo cô tin cái gọi là hệ thống kiến thức mới à? Tôi chẳng biết cái quái gì hết! Câu hỏi phỏng vấn cũng là anh ấy lén nói trước cho tôi! Tôi cướp mất chính suất của cô đó.】
Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ quay video màn hình.
【Tôi và anh ấy có 5 năm tình cảm, tại sao tôi phải tin cô? Cô đừng chia rẽ bọn tôi nữa.】
Lần này, cô ta gửi thẳng ảnh chụp màn hình đoạn trò chuyện giữa hai người họ cho tôi. … Chính là thứ tôi cần.
7
Khoảng vài ngày trước khi kết quả tuyển dụng được công bố, Tạ Thanh Việt bắt đầu nhắc đến công việc ở phòng thí nghiệm với Phó Dao. Phó Dao tỏ vẻ ngập ngừng, dè dặt nêu vài lý do thoái thác. Cô ta “lo lắng” vì chỉ tiêu ít, học lực không đủ, năng lực thì càng không.
Tạ Thanh Việt tự tin tuyệt đối, bảo cứ để anh lo. Đàn ông một khi có chút thành tựu, ai mà không muốn thể hiện trước người con gái năm xưa từng chẳng buồn liếc mắt nhìn mình?
Tối hôm cuối cùng trước hạn nộp đơn, anh giúp cô ta sửa lại CV. Phó Dao gửi sticker trái tim, khen anh là “ảo thuật gia”, vì CV qua tay anh nhìn như được dát vàng.
Tạ Thanh Việt vẫn giữ vẻ khiêm tốn, giải thích rằng viết CV thì phải phóng đại một chút, là do cô ta quá thật thà mà thôi.
Nhưng tôi nhớ rất rõ — hôm đó, anh nói với tôi là có việc ở cơ quan, bảo tôi tự gọi xe về. Hôm đó bất ngờ có tuyết, mà trường lại nằm ở khu xa trung tâm, tôi phải đi bộ hơn 20 phút mới bắt được xe.
Lúc lên xe, tôi đã lạnh đến tím môi, tài xế còn phải chỉnh điều hòa lên cao thêm vài độ. Về đến nhà, anh đang ngồi trong phòng làm việc trước máy tính, trông như chưa từng rời khỏi đó suốt cả ngày.
Khi thấy tôi, đuôi mắt anh vẫn còn ánh lên vẻ vui mừng chưa kịp che giấu.
Những ngày tiếp theo, Tạ Thanh Việt bắt đầu giúp Phó Dao chuẩn bị nội dung phỏng vấn, cặn kẽ đến mức từng câu mở đầu, từng trình tự trả lời.
Còn tôi, chỉ muốn anh cùng diễn tập thử quy trình phỏng vấn một lần, anh cũng từ chối. Anh nói anh không có thời gian, hơn nữa anh là một trong các giám khảo tuyển dụng, giúp tôi sẽ mất đi sự công bằng.
Lúc đó tôi có chút ngượng ngùng, nghĩ mình đã đưa ra một yêu cầu thật không biết điều.
Đến ngày kết thúc phỏng vấn, Tạ Thanh Việt cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm vì Phó Dao. Việc đầu tiên anh làm là nhắn tin khen cô ta làm rất tốt.
Phó Dao còn bóng gió hỏi, có phải cô ta đã cướp mất suất của ai không. Vì nghe mấy người đi phỏng vấn bảo, năm nay có ba nghiên cứu sinh tiến sĩ từ Giang Đại tham gia ứng tuyển, còn lại chỉ là đi “cho đủ quân số”.
Tạ Thanh Việt chẳng hề bận tâm, nói thẳng rằng ai bị loại thì chắc chắn là do không đủ năng lực. Phó Dao vui mừng khôn xiết, liền rủ anh đi ăn mừng.
Nhưng không ngờ anh từ chối. Lý do từ chối… e rằng chỉ mình tôi biết.
Bởi vì — hôm đó anh định cầu hôn tôi.